MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyết Nhĩ HuyếtChương 1

Tuyết Nhĩ Huyết

Chương 1

782 từ · ~4 phút đọc

Thành phố S vào mùa hạ luôn mang theo cái nóng hầm hập và thứ không khí đặc quánh hơi ẩm từ sông thổi vào. Trong căn hộ ở tầng mười sáu của khu chung cư Thần Hi, Thẩm Nhược đang tận hưởng sự cách biệt hoàn toàn với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Cô là một biên tập viên tự do, một công việc cho phép cô biến nơi ở của mình thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Đối với Thẩm Nhược, cuộc sống đơn độc không phải là sự cô đơn, mà là một loại trật tự tối cao.

Trong căn hộ hai phòng ngủ này, mọi thứ đều tuân theo một quy luật nghiêm ngặt do chính cô thiết lập. Những cuốn sách trên giá được sắp xếp theo tông màu của gáy sách, từ nhạt đến đậm. Trên bàn làm việc, chiếc máy tính xách tay đặt song song tuyệt đối với mép bàn, bên cạnh là một ly cà phê đen không đường vẫn còn bốc khói nhẹ. Thẩm Nhược yêu thích mùi giấy khô và hương vị đắng chát của hạt cà phê nguyên chất, thứ mùi vị sạch sẽ, rõ ràng, không pha tạp. Cô ghét bất cứ thứ gì phá vỡ sự cân bằng này, dù đó là một vệt nước đọng trên mặt bàn đá hay một vị khách không mời mà đến.

Sự xuất hiện của bà Vương là một biến số nằm ngoài mọi toan tính của cô. Bà Vương sống ở tầng mười lăm, ngay phía dưới căn hộ của Thẩm Nhược. Lần đầu tiên họ chạm mặt là ở hành lang khi Thẩm Nhược vừa đi siêu thị về. Bà cụ đứng đó, mặc chiếc tạp dề hoa đã sờn màu, tay cầm một túi rác, nụ cười trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà nồng nhiệt đến mức khiến người đối diện cảm thấy khó thở. Bà tự giới thiệu mình tên là Vương Cầm, đã nghỉ hưu nhiều năm và sống một mình sau khi chồng mất.

Dưới góc nhìn của một người nhạy cảm như Thẩm Nhược, nụ cười của bà Vương có gì đó rất lạ. Nó không dừng lại ở môi mà kéo căng cả những thớ cơ trên mặt, khiến đôi mắt bà híp lại thành hai đường chỉ dài, che giấu đi ánh nhìn bên trong. Bà cụ rất hay bắt chuyện, từ việc phàn nàn về giá rau ngoài chợ đến việc khen ngợi vẻ ngoài thanh tú của Thẩm Nhược. Ban đầu, Thẩm Nhược chỉ đáp lại bằng những cái gật đầu xã giao và nụ cười mỏng manh nhất có thể, hy vọng bà cụ sẽ hiểu rằng cô không có nhu cầu kết bạn.

Thế nhưng, bà Vương không giống những người hàng xóm bình thường khác. Sự nhiệt tình của bà giống như một loại dây leo, âm thầm và dai dẳng bám lấy cuộc sống của Thẩm Nhược. Một buổi chiều, khi ánh nắng hoàng hôn đang nhuộm đỏ những tấm rèm cửa màu xám tro, chuông cửa nhà Thẩm Nhược vang lên. Tiếng chuông vốn rất trầm mặc nay bỗng trở nên dồn dập, phá tan không gian yên tĩnh của buổi làm việc.

Thẩm Nhược khẽ nhíu mày, cô đứng dậy đi về phía cửa qua ống nhòm nhìn ra ngoài. Là bà Vương. Bà cụ đứng đó, hai tay bưng một chiếc bát sứ trắng có in hình hoa mẫu đơn đỏ rực, loại bát mà người ta thường thấy trong những gia đình trung lưu thập niên chín mươi. Qua lớp cửa kim loại, Thẩm Nhược vẫn có thể nghe thấy giọng nói lanh lảnh và tràn đầy ý cười của bà cụ. Bà nói rằng mình vừa nấu xong một nồi chè tuyết nhĩ đường phèn, thấy Thẩm Nhược sống một mình vất vả nên mang sang cho cô tẩm bổ.

Cánh cửa mở ra, một luồng mùi hương ngọt lịm đến nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi Thẩm Nhược, lấn át hoàn toàn mùi hương cà phê thanh tao trong nhà. Trong bát sứ là những miếng tuyết nhĩ trắng muốt, mềm nhũn, trôi nổi trong thứ nước cốt đặc quánh, điểm xuyết vài hạt kỷ tử đỏ tươi như những giọt máu. Bà Vương ấn bát chè vào tay cô, hơi ấm từ bát sứ truyền qua lòng bàn tay khiến Thẩm Nhược cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, Thẩm Nhược không hề biết rằng bát chè tuyết nhĩ này chính là viên gạch đầu tiên làm sụp đổ tòa tháp trật tự mà cô đã dày công xây dựng.