Thẩm Nhược đứng lặng người ở cửa, đôi tay gầy gò phải gồng lên để giữ vững chiếc bát sứ nặng trịch mà bà Vương vừa ấn vào. Bà cụ vẫn đứng đó, đôi mắt híp lại quan sát cô với vẻ kỳ vọng lạ lùng, đôi môi mỏng dính cứ liên tục mấp máy về công dụng thần kỳ của món chè này đối với phụ nữ. Thẩm Nhược chỉ kịp thốt ra vài câu cảm ơn gượng gạo trước khi đóng sập cửa lại, ngăn cách bản thân khỏi sự nhiệt tình thái quá của người hàng xóm.
Cô mang bát chè vào bếp, đặt nó lên mặt bàn đá trắng tinh khôi. Sự hiện diện của món ăn này giống như một vết mực đen rơi xuống bức tranh tối giản mà cô tôn thờ. Dưới ánh đèn LED trắng lạnh của gian bếp, bát chè tuyết nhĩ hiện lên với một vẻ ngoài thiếu tự nhiên. Những tai nấm tuyết nhĩ được hầm nhừ đến mức gần như tan chảy, hòa quyện vào thứ nước đường phèn đặc quánh, tạo nên một kết cấu sền sệt, dẻo quánh giống như keo. Những hạt kỷ tử đỏ rực nằm bất động bên dưới lớp màng nhầy, trông chúng không giống thực phẩm mà giống những vật thể lạ đang bị cầm tù trong một khối thạch.
Dù khứu giác vốn dĩ đã lên tiếng cảnh báo, nhưng phép lịch sự cuối cùng còn sót lại khiến Thẩm Nhược quyết định nếm thử một chút. Cô dùng chiếc thìa inox nhỏ, múc một lượng rất ít thứ dung dịch trong suốt kia đưa vào miệng. Ngay lập tức, vị ngọt bùng nổ một cách thô bạo trên đầu lưỡi. Đó không phải là vị ngọt thanh tao của đường phèn thượng hạng mà là một kiểu ngọt gắt, đậm đặc đến mức làm tê liệt vị giác. Nó giống như thể bà Vương đã nén hàng cân đường vào trong một bát nước nhỏ, tạo ra một thứ hương vị nhân tạo và đầy tính xâm lấn.
Thế nhưng, điều kinh khủng nhất không nằm ở vị ngọt, mà là cảm giác xúc giác khi thứ chất lỏng đó trôi xuống cổ họng. Nó dính nhớp và đặc quánh, b bám chặt lấy thực quản của cô như một sinh vật có sự sống đang cố gắng bấu víu. Thẩm Nhược cảm thấy rùng mình, một cơn buồn nôn dâng lên tận ức. Cô cố nuốt xuống, nhưng cảm giác dẻo dính kia vẫn lưu lại, khiến việc hít thở trong vài giây trở nên nặng nề.
Cô đặt chiếc thìa xuống, da đầu tê dại vì dư vị khó chịu vẫn còn đọng lại. Nhìn bát chè vẫn còn bốc lên hơi nóng nhạt nhòa, Thẩm Nhược cảm thấy một sự ghê tởm không tên. Cô không thể hiểu nổi tại sao một người lại có thể nấu ra thứ đồ ăn có kết cấu kỳ quái đến thế này. Trong tâm trí cô, hình ảnh nụ cười của bà Vương ở hành lang đột ngột hiện về, kết hợp với bát chè trên bàn tạo nên một cảm giác bất an khó tả.
Thẩm Nhược cầm bát chè đi tới bồn rửa bát. Cô nhìn vào lỗ thoát nước bằng inox sáng bóng, rồi nhìn lại bát chè trên tay. Sự sạch sẽ và ngăn nắp của cô không cho phép món đồ này tồn tại trong nhà thêm một phút nào nữa. Cô nghiêng bát, dòng chất lỏng đặc quánh bắt đầu chậm rãi chảy xuống. Nó không chảy tuột đi như nước mà trườn đi một cách nặng nề, lừ đừ chìm vào bóng tối của đường ống cống phía dưới. Những tai nấm tuyết nhĩ mềm nhũn cuối cùng cũng biến mất, để lại những vệt dính màu hổ phách trên thành bát sứ. Thẩm Nhược mở vòi nước ở mức lớn nhất, tiếng nước xối xả vang lên, gột rửa đi dấu vết của món "quà tặng" đầu tiên, mà không hề hay biết rằng thứ cô vừa đổ đi đã bắt đầu tìm cách bám rễ vào phần sâu thẳm nhất trong ngôi nhà của mình.