MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyết Nhĩ HuyếtChương 3

Tuyết Nhĩ Huyết

Chương 3

747 từ · ~4 phút đọc

Những tưởng sau bát chè đầu tiên, mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó, nhưng Thẩm Nhược đã đánh giá thấp sự kiên trì của bà Vương. Đối với một người coi trọng sự riêng tư và ranh giới cá nhân như cô, hành lang chung cư vốn là vùng đệm an toàn giữa thế giới bên ngoài và tổ ấm riêng tư. Thế nhưng, kể từ tuần đó, vùng đệm ấy đã biến thành một trận địa tâm lý mà cô luôn là kẻ yếu thế.

Mỗi chiều khi kim đồng hồ nhích dần đến con số sáu, Thẩm Nhược bắt đầu cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Tiếng bước chân thong thả từ cầu thang bộ hoặc tiếng rầm rì của thang máy dừng lại ở tầng mười sáu trở thành nỗi ám ảnh mới. Đúng giờ như một cỗ máy được lập trình sẵn, tiếng chuông cửa lại vang lên. Bà Vương luôn xuất hiện với cùng một dáng vẻ: chiếc tạp dề hoa, khuôn mặt hớn hở và bát chè tuyết nhĩ nóng hổi trên tay.

Thẩm Nhược đã thử mọi cách để từ chối một cách khéo léo nhất có thể. Có lần, cô đứng nép sau cánh cửa, hít một hơi thật sâu rồi mới mở ra, giọng nói cố tỏ ra mệt mỏi nhất. Cô bảo với bà rằng dạo này dạ dày mình không tốt, bác sĩ dặn phải kiêng đồ ngọt tuyệt đối. Bà Vương nghe xong không hề nản lòng, ngược lại còn tiến thêm một bước, đưa sát bát chè vào mặt cô. Bà khẳng định rằng đây là đường phèn tự nhiên, là thuốc bổ chứ không phải đồ ngọt thông thường, thậm chí còn giảng giải về việc tuyết nhĩ có thể "tráng dạ dày" tốt thế nào.

Lần khác, Thẩm Nhược lấy lý do công việc bận rộn, phải đi công tác ngay trong đêm. Bà Vương vẫn nở nụ cười kéo căng những nếp nhăn, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô bằng cái chạm khô khốc như vỏ cây, dặn dò rằng đi công tác càng phải ăn để có sức, nếu không ăn hết bây giờ thì cứ để vào tủ lạnh, lúc nào về thì hâm lại. Mọi lý lẽ logic, mọi rào cản lịch sự mà Thẩm Nhược dựng lên đều tan biến trước bức tường "thiện chí" dày đặc của bà cụ.

Sự nhiệt tình ấy dần biến tướng thành một loại giám sát thầm lặng. Có những lần Thẩm Nhược vừa đi làm về, chưa kịp tra chìa khóa vào ổ, bà Vương đã từ góc hành lang bước ra như thể đã chờ sẵn từ lâu. Ánh mắt bà không nhìn vào mặt cô mà thường quét qua túi đồ trên tay cô, hoặc nhìn chằm chằm vào vùng cổ áo, rồi buông những lời khen ngợi khiến người ta lạnh gáy. Bà khen da cô dạo này hồng hào hơn, khen cô có phúc khí, rồi lại nhắc đến bát chè như một giáo phái cần được duy trì nghi thức.

Thẩm Nhược cảm nhận rõ rệt sự xâm lấn này. Mỗi khi đứng ở hành lang đối diện với bà Vương, cô cảm thấy không gian xung quanh mình bị thu hẹp lại. Sự nhiệt tình của bà cụ giống như một loại lưới mềm mại nhưng chắc chắn, càng vùng vẫy càng bị siết chặt. Cô bắt đầu có thói quen nhìn qua ống nhòm cửa trước khi ra ngoài, hoặc nán lại trong thang máy thêm vài giây nếu thấy bóng dáng quen thuộc của chiếc tạp dề hoa ở sảnh.

Cuối cùng, để chấm dứt sự giằng co mệt mỏi ở hành lang, Thẩm Nhược chọn cách thỏa hiệp giả tạo. Cô học được rằng việc nhận lấy bát chè với một nụ cười gượng gạo sẽ kết thúc cuộc đối thoại nhanh hơn là cố gắng giải thích. Cứ như thế, mỗi buổi chiều, bát chè tuyết nhĩ dính nhớp lại được chuyển giao qua ngưỡng cửa. Và mỗi buổi chiều, ngay sau khi tiếng chốt cửa "cạch" một tiếng vang lên, Thẩm Nhược lại lặng lẽ đi vào bếp, mở vòi nước và trút hết sự "nhiệt tình" đó xuống đường ống thoát nước. Cô nhìn dòng nước xả trôi đi thứ chất lỏng đặc quánh, lòng tự nhủ rằng đây là cái giá nhỏ nhất phải trả để giữ lấy sự bình yên cho chính mình.