Thẩm Nhược đứng trong gian bếp tối giản của mình, tay vẫn còn cảm nhận được hơi nóng âm ỉ tỏa ra từ đáy bát sứ. Tiếng bước chân của bà Vương đã xa dần ngoài hành lang, trả lại cho căn hộ sự im lặng vốn có, nhưng mùi ngọt nồng nặc vẫn còn lẩn quất, bám víu lấy những bức tường sơn trắng. Cô nhìn bát chè tuyết nhĩ đặc sánh, lòng dâng lên một nỗi chán ghét tột cùng. Đối với một người luôn tôn thờ sự sạch sẽ và tính kỷ luật, việc phải chứa chấp một thứ thực phẩm mà cô coi là "rác thải vị giác" trong nhà là một sự chịu đựng quá giới hạn.
Cô không thể đổ nó vào thùng rác. Thứ chất lỏng sền sệt này chắc chắn sẽ thấm qua túi nilon, để lại mùi hôi ngọt lợ bám lấy đáy thùng và thu hút lũ kiến. Ý tưởng về một hàng dài côn trùng bò lổm ngổm trong căn bếp sạch bóng khiến Thẩm Nhược rùng mình. Cô nhìn về phía bồn rửa bát bằng inox sáng loáng. Ánh đèn trần phản chiếu trên mặt kim loại lạnh lẽo, gợi lên một giải pháp duy nhất và nhanh gọn nhất.
Thẩm Nhược tiến lại gần bồn rửa, tay khẽ run vì một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Đây là lần đầu tiên cô làm điều này. Cô chưa bao giờ lãng phí đồ ăn, nhất là món quà từ một người già, nhưng nỗi ám ảnh về sự xâm lấn của vị ngọt kia còn lớn hơn cả đạo đức thông thường. Cô nghiêng nhẹ miệng bát. Thứ dung dịch trong suốt, dẻo quánh bắt đầu trượt đi. Nó không rơi xuống thành dòng mà chảy ra chậm chạp, kết dính thành một dải nhầy nhụa giống như nhựa cây.
Khi chạm vào mặt inox, bát chè phát ra những tiếng "tách, tách" nhỏ đặc trưng của chất lỏng có độ nhớt cao. Những tai nấm tuyết nhĩ được hầm đến mức nhũn nát bắt đầu trôi theo, chúng trắng bệch, trơn trượt và trông không khác gì những mảnh mô hữu cơ lạ lẫm. Thẩm Nhược nín thở, cô không muốn ngửi thấy thứ mùi hương này thêm một giây nào nữa. Cô dùng chiếc thìa inox đẩy nốt những hạt kỷ tử còn sót lại xuống lỗ thoát nước. Những hạt đỏ mọng rơi xuống bóng tối của đường ống, biến mất không dấu vết.
Ngay sau đó, Thẩm Nhược vặn vòi nước ở mức tối đa. Dòng nước lạnh xối xả tuôn ra, cuốn phăng những mảng bám hổ phách còn sót lại trên thành bồn. Cô dùng nước rửa bát đánh sạch chiếc bát sứ, cẩn thận đến mức không để lại một hạt đường nào bám dính. Nhìn dòng xoáy nước cuốn đi mọi dấu vết, Thẩm Nhược thở phào nhẹ nhõm. Một cảm giác chiến thắng bí mật nảy sinh trong lòng cô. Cô đã tìm ra cách để vừa giữ được hòa khí với người hàng xóm phiền phức, vừa bảo vệ được khẩu vị và không gian sống của mình.
Cô lau khô bát, đặt nó lên kệ gỗ, tự nhủ rằng đây chỉ là một sự lựa chọn mang tính giải thoát. Đường ống cống trong những tòa nhà hiện đại như thế này vốn được thiết kế để chịu tải rất tốt, một bát chè nhỏ mỗi ngày chắc chắn sẽ không gây ra vấn đề gì. Thẩm Nhược mỉm cười, một nụ cười của sự nhẹ nhõm giả tạo, hoàn toàn không nghe thấy tiếng "ục" rất nhỏ phát ra từ sâu bên dưới đường ống, như thể có thứ gì đó vừa nhận lấy món mồi ngon và khẽ khàng nuốt chửng.