Thời gian trôi đi trong sự lặp lại đơn điệu của những thói quen. Đối với Thẩm Nhược, hai tháng rưỡi tiếp theo là quãng thời gian cô tự huyễn hoặc mình rằng bản thân đã đạt đến cảnh giới cao nhất của sự thích nghi. Mỗi ngày, đúng sáu giờ rưỡi chiều, tiếng chuông cửa vang lên như một chiếc đồng hồ báo thức không bao giờ sai lệch. Quy trình đã trở nên thuần thục đến mức máy móc: mở cửa, mỉm cười, nhận bát chè, nói vài câu xã giao vô thưởng vô phạt về thời tiết hoặc sức khỏe, rồi đóng cửa lại.
Bát chè tuyết nhĩ nóng hổi, dính nhớp đó đã không còn là một mối đe dọa đối với Thẩm Nhược. Cô coi việc tiếp nhận nó như một loại "thuế" phải đóng để duy trì sự yên ổn trong khu chung cư này. Cô không còn cảm thấy áy náy khi đổ thứ chất lỏng đặc quánh đó xuống bồn rửa bát. Ngược lại, việc nhìn những tai nấm trắng muốt và những hạt kỷ tử đỏ rực trôi tuột vào bóng tối của đường ống đã trở thành một nghi thức giải tỏa tâm lý cuối ngày.
Mỗi lần nước xối mạnh qua kẽ hở của nắp lọc, Thẩm Nhược lại cảm thấy như mình vừa tống khứ được một phần phiền toái ra khỏi cuộc đời. Cô vẫn giữ cho căn hộ của mình sạch bóng, không một hạt bụi, không một mùi lạ. Cô vẫn là một biên tập viên tự do thành đạt, sống trong một thế giới hoàn hảo được ngăn cách bởi lớp cửa thép và những quy tắc khắt khe. Cuộc sống của cô dường như đã trở về đúng quỹ đạo, thậm chí còn có phần thú vị hơn khi cô giữ kín bí mật nhỏ này trước mặt bà Vương.
Tuy nhiên, trong suốt mười tuần lễ đó, Thẩm Nhược dần nhận thấy một vài sự thay đổi nhỏ nhặt mà cô vốn dĩ đã bỏ qua vì sự chủ quan. Bà Vương ngày càng trở nên phấn chấn một cách lạ thường. Mỗi khi gặp Thẩm Nhược, đôi mắt bà không còn chỉ là híp lại vì cười, mà dường như đang rực lên một niềm vui sướng bệnh hoạn khi thấy "đứa trẻ" của mình đều đặn nhận lấy món quà mỗi ngày. Bà ta thường xuyên đưa tay lên vuốt ve vách tường hành lang, hay đôi khi đứng áp tai vào cửa nhà Thẩm Nhược như thể đang lắng nghe một nhịp đập nào đó từ bên trong.
Dưới tầng mười lăm, căn hộ của bà Vương dường như cũng có sự biến đổi. Đôi khi đi ngang qua, Thẩm Nhược ngửi thấy một mùi hương không còn chỉ là đường phèn, mà là thứ mùi nồng đậm hơn, dẻo quánh hơn, len lỏi qua khe cửa cũ kỹ. Nhưng Thẩm Nhược quá bận rộn với sự ngăn nắp của mình để bận tâm đến những điều đó. Cô tin rằng đường ống cống nhà mình là một hố đen vô tận, có thể nuốt chửng mọi thứ rác thải hữu cơ mà cô ném xuống.
Cô không hề hay biết rằng, ở nơi tối tăm và ẩm ướt phía sau lớp gạch men sáng bóng, thứ chất lỏng dính nhớp kia không hề trôi đi hết. Qua mỗi ngày, chúng tích tụ lại, bám chặt vào thành ống, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới nhầy nhụa. Trong môi trường kín mít và giàu dinh dưỡng ấy, những mẩu tuyết nhĩ nhũn nát bắt đầu có những biểu hiện sinh trưởng kỳ dị, chúng không thối rữa mà âm thầm kết nối, lớn dần lên như một khối u kín đáo. Hai tháng rưỡi bình yên của Thẩm Nhược thực chất chỉ là lớp vỏ mỏng manh bao bọc lấy một cơn ác mộng đang chờ ngày bùng phát.