MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyết Nhĩ HuyếtChương 6

Tuyết Nhĩ Huyết

Chương 6

660 từ · ~4 phút đọc

Bước sang tháng thứ ba, bầu không khí giữa Thẩm Nhược và người hàng xóm tầng dưới bắt đầu có sự chuyển dịch đáng sợ. Bà Vương không còn chỉ đứng ở ngưỡng cửa để đưa bát chè rồi rời đi ngay. Bà ta bắt đầu nán lại lâu hơn, đôi mắt híp lại giờ đây luôn mở trừng trừng, quét dọc từ đỉnh đầu xuống chân Thẩm Nhược như đang đo đạc một món hàng.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi Thẩm Nhược vừa đưa tay nhận lấy bát sứ như thường lệ, bà Vương đột ngột giữ chặt lấy cổ tay cô. Những ngón tay của bà cụ gầy guộc, cứng nhắc và lạnh lẽo đến mức Thẩm Nhược cảm giác như có những sợi dây thép đang siết vào da thịt mình. Nụ cười của bà không còn vẻ hớn hở giả tạo nữa, mà thay vào đó là một sự háo hức đầy bệnh hoạn. Bà ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang thoáng chút sợ hãi của Thẩm Nhược, giọng nói thầm thì như tiếng gió lùa qua khe cửa.

Bà Vương hỏi một câu khiến Thẩm Nhược đứng sững tại chỗ: "Tiểu Thẩm, dạo này cháu thấy trong người thế nào? Có thấy 'nặng' hơn chút nào không?"

Câu hỏi kỳ quái khiến Thẩm Nhược cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng rút tay về nhưng bà cụ vẫn bám chặt. Thẩm Nhược gượng cười, hỏi lại rằng ý bà là cô có tăng cân hay không. Nhưng bà Vương chỉ lắc đầu, ánh mắt bà ta lúc này không nhìn vào mặt cô nữa mà hạ thấp xuống, nhìn xoáy vào vùng bụng và phần dưới cổ của cô, nơi mà theo bà ta, sự "bổ dưỡng" của bát chè sẽ tích tụ rõ rệt nhất.

Bà Vương tiếp tục nói bằng tông giọng đều đều, không cảm xúc rằng người trẻ bây giờ bên ngoài nhìn thì khỏe mạnh nhưng bên trong thường rỗng tuếch, cần phải có thứ gì đó "lấp đầy" thì mới bền vững được. Bà ta nhắc đi nhắc lại từ "lấp đầy" với một sự đắc ý kỳ lạ. Bà hỏi cô có thấy hay mỏi cổ không, có thấy bước đi trở nên nặng nề hơn không, hay có bao giờ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ngay trong chính cơ thể mình hay không.

Thẩm Nhược cảm thấy đầu óc choáng váng. Cô vội vàng lấy lý do có cuộc gọi công việc để gỡ tay bà cụ ra và đóng cửa thật nhanh. Tim cô đập liên hồi sau cánh cửa gỗ dày. Những câu hỏi của bà Vương không giống như sự quan tâm thông thường, chúng giống như lời thăm dò của một người nông dân đang quan sát sự trưởng thành của một loại cây trồng kỳ quái.

Cô lập tức mang bát chè vào bếp đổ đi như một hành động trả thù trong vô vọng. Nhưng khi đứng trước bồn rửa bát, cô vô tình nhìn vào gương. Trong ánh đèn nhợt nhạt, cô chợt nhận ra sắc mặt mình thực sự có chút thay đổi. Da cô trắng bệch đi, một màu trắng xanh xao không chút huyết sắc, giống hệt như màu của những miếng tuyết nhĩ đã được hầm nhừ. Cô đưa tay lên sờ vào cổ mình, cảm giác dính nhớp của bát chè từ hai tháng qua dường như vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, khiến cô có cảm giác ảo giác rằng cổ họng mình đang thực sự trở nên hẹp lại và nặng nề hơn.

Đêm đó, lần đầu tiên Thẩm Nhược nằm mơ. Trong mơ, cô thấy đường ống nước nhà mình không phải làm bằng nhựa hay kim loại, mà là bằng những thớ thịt đỏ hỏn, đang co bóp nhịp nhàng để tiêu hóa thứ chất lỏng ngọt lịm mà cô vẫn đổ xuống mỗi ngày.