MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyết Nhĩ HuyếtChương 7

Tuyết Nhĩ Huyết

Chương 7

557 từ · ~3 phút đọc

Sau cuộc trò chuyện đầy ám ảnh với bà Vương, căn hộ vốn là thiên đường của Thẩm Nhược bỗng trở nên ngột ngạt. Cô bắt đầu chú ý đến những điều mà trước đây cô coi là hiển nhiên, và sự bất thường đầu tiên xuất hiện tại chính nơi cô thực hiện nghi thức "giải thoát" mỗi ngày: bồn rửa bát.

Sáng hôm đó, khi Thẩm Nhược đổ chút nước cà phê thừa vào bồn, cô nhận ra dòng nước không còn biến mất ngay lập tức sau tiếng xoáy quen thuộc. Nước đọng lại thành một vũng nhỏ, xoay tròn một cách lười biếng rồi mới từ từ rút xuống qua nắp lọc inox. Tốc độ thoát nước chậm đến mức đáng ngại, như thể có một bàn tay vô hình đang chặn ngang cổ họng của đường ống phía bên dưới. Cô nhíu mày, cầm chiếc bàn chải nhỏ cọ sạch những mẩu cặn li ti, nhưng tình hình không hề cải thiện.

Khi Thẩm Nhược vặn vòi nước lớn hơn để tạo áp lực, một âm thanh lạ lùng vang lên từ sâu trong lòng đất. Nó không phải là tiếng rít của không khí hay tiếng va đập của rác thải cứng. Đó là một chuỗi âm thanh "ục... ục... ục..." kéo dài, nghe nặng nề và đặc quánh. Âm thanh đó có nhịp điệu chậm rãi, kỳ quái thay, nó nghe giống như tiếng thở dốc của một sinh vật đang bị nghẹt thở, hay đúng hơn là tiếng một lồng ngực đang cố gắng phập phồng bên dưới lớp nước dẻo quánh.

Mỗi khi tiếng "ục" vang lên, một luồng khí lạnh lẽo từ dưới miệng cống bốc ngược lên, mang theo một mùi hương thoang thoảng. Đó vẫn là mùi ngọt lịm đặc trưng của chè đường phèn, nhưng nay đã biến đổi. Nó không còn là mùi thơm của thực phẩm mới nấu, mà là mùi ngọt của thứ gì đó đã bị ủ kín lâu ngày, bắt đầu lên men và biến chất. Cảm giác dính nhớp không còn nằm trong bát chè nữa, mà dường như nó đã hòa tan vào không khí, bám vào da thịt cô.

Thẩm Nhược rùng mình, cô cúi thấp người, áp tai gần hơn về phía miệng cống. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa hai nhịp nước rơi, cô thề rằng mình nghe thấy một tiếng sột soạt rất nhỏ, giống như tiếng móng tay cào vào thành ống nhựa cứng. Tiếng động ấy biến mất ngay khi cô định thần lại, chỉ còn lại vũng nước đục lờ đờ rút xuống những milimet cuối cùng.

Cảm giác trật tự và kiểm soát mà Thẩm Nhược hằng tự hào đang rạn nứt từng chút một. Cô đứng giữa căn bếp sạch bóng nhưng lại thấy lòng mình đầy bất an. Có thứ gì đó đang thay đổi bên dưới sàn nhà, bên trong những bức tường vững chãi kia. Cô tự trấn an rằng có lẽ chỉ là do đống tuyết nhĩ tích tụ quá nhiều làm hẹp đường ống, nhưng sâu trong tiềm thức, câu hỏi của bà Vương lại hiện về: "Có thấy nặng hơn không?".

Sự tắc nghẽn này dường như không chỉ nằm ở đường ống, mà là một điềm báo cho điều gì đó sắp trào ra khỏi bóng tối.