Sự bình yên trong căn hộ của Thẩm Nhược chính thức tan vỡ vào buổi sáng ngày thứ ba kể từ khi đường ống có dấu hiệu tắc nghẽn. Khi cô vừa đẩy cửa phòng ngủ bước ra phòng khách, một luồng không khí đặc quánh ập thẳng vào khứu giác, khiến cô phải khựng lại, đưa tay che miệng để ngăn cơn buồn nôn đột ngột.
Đó không còn là mùi cà phê đen thanh tao hay mùi giấy khô dịu nhẹ mà cô hằng yêu thích. Một mùi hương kỳ quái, nồng nặc và đầy tính xâm lược đã chiếm trọn không gian. Ban đầu, nó mang theo vị ngọt lịm đến nhức óc của đường phèn bị đun quá lửa, nhưng ẩn sâu dưới tầng hương ngọt ngào đó là một mùi tanh nồng đặc trưng. Nó không giống mùi tanh của cá, cũng không hẳn là mùi sắt của máu tươi, mà là một sự kết hợp ghê tởm giữa trái cây thối rữa và thịt sống bị ủ trong đường.
Thẩm Nhược hốt hoảng chạy đi kiểm tra khắp nơi. Cô mở tung các ngăn tủ, lật tung thùng rác đã trống rỗng, nhưng nguồn gốc của thứ mùi kia không nằm ở bất cứ bề mặt nào. Nó dường như rỉ ra từ các kẽ gạch, len lỏi qua những khe hở của sàn gỗ và bốc lên mạnh mẽ nhất từ phía gian bếp. Căn hộ cao cấp vốn được cô chăm chút tỉ mỉ giờ đây giống như một cái lồng kín đang ủ một thi thể được tẩm mật ong.
Cô vội vã mở toang tất cả các cửa sổ. Gió từ tầng mười sáu ùa vào, thổi tung những tấm rèm xám tro, nhưng kỳ lạ thay, luồng gió mạnh mẽ đó cũng không thể cuốn trôi đi thứ mùi tanh ngọt kia. Nó như có trọng lượng, bám chặt lấy lớp vải sô pha, thẩm thấu vào những trang sách trên giá và đậu lại trên làn da của cô. Mỗi hơi thở của Thẩm Nhược bây giờ đều mang theo cái vị dẻo dính, tanh nồng ấy, khiến cô cảm giác như mình đang nuốt phải một loại chất nhầy vô hình.
Sự sạch sẽ vốn có của căn nhà giờ đây trở thành một sự tương phản đầy mỉa mai. Những vật dụng tối giản, tinh tế vẫn nằm đúng vị trí của chúng, nhưng bầu không khí đã bị vẩn đục hoàn toàn. Thẩm Nhược cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng. Cô đứng giữa phòng khách, nhìn vào khoảng không vô định, và nhận ra rằng sự riêng tư của mình đã bị xâm phạm một cách tàn bạo nhất. Không phải bằng một con người, mà bằng một thứ mùi vị quái đản – thứ mùi vị mà cô đã thầm lặng đổ xuống cống mỗi ngày suốt hai tháng rưỡi qua.
Trong cơn tuyệt vọng, cô nhìn về phía bồn rửa bát. Từ miệng cống tối tăm, một làn sương mỏng dường như đang lờ lững bốc lên, mang theo hơi nóng âm ỉ và mùi tanh ngọt nồng nặc nhất. Cô chợt nhớ lại bát chè của bà Vương, nhớ lại những tai nấm trắng muốt nhũn nát. Có phải chúng đang thối rữa bên dưới kia? Hay chúng đang biến đổi thành một thứ gì đó khác, một thứ gì đó có mùi vị của sự sống và cái chết hòa quyện vào nhau?
Thẩm Nhược nhận ra mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô phải hành động trước khi căn hộ này nuốt chửng cô trong thứ mùi hương bệnh hoạn ấy.