Đêm hôm đó, Thẩm Nhược không dám bước chân vào gian bếp thêm một lần nào nữa. Cô chốt chặt cửa bếp, dùng khăn giấy ướt bịt kín mọi kẽ hở dưới chân cửa với hy vọng ngăn chặn thứ mùi tanh ngọt đang dần hóa thành mùi tử khí kia. Cô rút vào phòng ngủ, vùi mình trong lớp chăn dày, cố gắng dùng mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ để tẩy rửa đi sự ô uế trong trí não.
Thế nhưng, bóng tối không mang lại sự bình yên, nó chỉ làm thính giác của cô trở nên nhạy bén một cách tàn nhẫn. Khi cả tòa chung cư Thần Hi đã chìm vào giấc ngủ, khi tiếng còi xe ngoài đường chỉ còn là những vệt âm thanh xa xăm, thì bên trong vách tường nhà cô bắt đầu phát ra những tiếng động lạ.
Ban đầu, đó chỉ là những tiếng "lách tách" khô khốc, giống như tiếng gạch men bị co giãn vì nhiệt. Thẩm Nhược nằm im nín thở, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng tối. Rồi âm thanh ấy thay đổi. Nó trở nên dày đặc hơn, liên hồi hơn. Đó là tiếng cào cấu.
"Sột... sột... rẹt..."
Tiếng động không phát ra từ bên ngoài, mà nó vang lên từ bên trong lớp bê tông và gạch đá của vách tường ngăn cách giữa phòng ngủ và gian bếp. Nó nghe giống như hàng ngàn móng tay nhỏ xíu, sắc nhọn đang cố gắng bấu víu, cào xé vào đường ống nhựa bên trong tường. Mỗi tiếng cào đều mang theo một sự nôn nóng, một khát khao được thoát ra ngoài.
Thẩm Nhược bật dậy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô áp tai vào bức tường lạnh lẽo. Tiếng cào cấu ngay lập tức dừng lại, như thể thứ bên trong cũng đang lắng nghe cô. Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Nhưng ngay khi cô vừa rời tai ra, tiếng động lại vang lên dữ dội hơn, kèm theo một tiếng "trượt" dài, giống như một khối thịt lớn, nhầy nhụa đang cố gắng trườn đi trong một không gian chật hẹp.
"Chỉ là ảo giác thôi. Chỉ là lũ chuột trong đường ống bị ngấm thuốc thông cống nên đang vùng vẫy thôi." Thẩm Nhược tự lẩm bẩm, giọng cô run rẩy như sắp khóc. Cô cố b bám vào những giải thích logic cuối cùng để giữ cho mình không phát điên. Nhưng chuột làm sao có thể tạo ra thứ mùi tanh ngọt nồng nặc đến thế? Chuột làm sao có thể tồn tại trong một đường ống chứa đầy hóa chất kiềm đậm đặc mà cô vừa đổ xuống?
Càng về sáng, tiếng cào cấu càng di chuyển rõ rệt. Nó không còn chỉ ở trong bếp, mà dường như đang bò dọc theo hệ thống đường ống chằng chịt bên dưới sàn nhà, hướng về phía phòng tắm và phòng ngủ của cô. Thẩm Nhược cảm giác như cả căn hộ cao cấp này không còn là pháo đài của cô nữa, mà nó đã biến thành một cơ thể sống khổng lồ, và những đường ống chính là những mạch máu đang bị nhiễm trùng bởi một loại ký sinh trùng gớm ghiếc.
Cô không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào trong cơn hoảng loạn tột độ. Trong giấc ngủ chập chờn, cô thấy vách tường nhà mình nứt ra, từ bên trong những kẽ nứt, những sợi tuyết nhĩ trắng muốt nhưng dính đầy máu bắt đầu vươn ra, quấn chặt lấy cổ chân cô, kéo cô vào bóng tối ngọt lịm của lòng cống.
Khi ánh sáng lờ mờ của buổi sớm xuyên qua rèm cửa, Thẩm Nhược giật mình tỉnh giấc. Tiếng cào cấu đã biến mất, nhưng trên bức tường sơn trắng cạnh giường cô, một vệt ố vàng nhạt, có hình thù giống như một bàn tay người đang co quắp, bắt đầu hiện rõ.