Sáng sớm tại Sky Garden, không khí vốn yên bình của khu cư dân cao cấp bị phá vỡ bởi tiếng xầm xì bàn tán. Ngay tại lối vào sảnh chính trang trọng nhất, một tấm biển thông báo bằng inox mạ vàng sang trọng vừa được dựng lên, nội dung bên trên khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải đứng hình:
“THÔNG BÁO TỪ BAN QUẢN TRỊ TÒA NHÀ: VÌ LÝ DO AN NINH VÀ VỆ SINH CẤP CAO, KHU VỰC THANG MÁY VIP CHỈ PHỤC VỤ CƯ DÂN CHÍNH THỨC. NGHIÊM CẤM: CHÓ VÀ CỰU CƯ DÂN LÂM GIAI TUỆ BƯỚC VÀO.”
Lâm Giai Tuệ, sau một đêm phải ngủ nhờ tại một khách sạn rẻ tiền ven đường, sáng nay quay lại để cố gắng lấy nốt vài món đồ trang sức còn sót lại trong kho lưu trữ, đã nhìn thấy tấm biển đó. Gương mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng vì nhục nhã, rồi lại tím tái vì uất ức. Xung quanh, mấy bà nội trợ giàu có đang dắt chó đi dạo khẽ che miệng cười, ánh mắt nhìn cô ta đầy vẻ mỉa mai.
“Nhìn kìa, chính là cô ta đấy. Nghe nói bị chủ tịch mới đuổi thẳng cổ, còn bị xếp ngang hàng với động vật nữa.”
Giai Tuệ siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Đúng lúc đó, âm thanh tinh nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa thang máy VIP mở ra. Trần Diệc Phong bước ra trong bộ âu phục xanh navy được cắt may thủ công tinh xảo, bên cạnh là Linh – cô quản lý tài sản xinh đẹp đang cầm xấp hồ sơ.
“Trần Diệc Phong! Anh… anh quá đáng lắm rồi!” – Giai Tuệ hét lên, lao về phía anh nhưng ngay lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn chặn lại.
Diệc Phong dừng bước, liếc nhìn tấm biển thông báo rồi nhìn sang Giai Tuệ. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết nghìn năm, không một chút gợn sóng: “Quá đáng? Tôi chỉ đang thực hiện quyền hạn của một người chủ sở hữu. Tòa nhà này là của tôi, tôi có quyền quyết định ai được phép bước chân vào không gian riêng tư của mình.”
“Anh xếp em ngang hàng với chó? Diệc Phong, năm năm qua em đối với anh dù không có tình cũng có nghĩa, anh thật sự tuyệt tình đến thế sao?” – Nước mắt cô ta bắt đầu rơi, nhưng lần này không phải là diễn kịch, mà là sự uất nghẹn thực sự.
Diệc Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai tột độ: “Nghĩa? Ý cô là cái nghĩa ném quà sinh nhật của tôi vào thùng rác? Hay cái nghĩa lăng mạ tôi trước mặt gã họ Vương kia? Lâm Giai Tuệ, cô nên cảm ơn sự tuyệt tình của tôi, vì nó mới xứng tầm với sự ‘chân thành’ mà cô đã ban phát cho tôi suốt năm năm qua.”
Nói đoạn, anh quay sang Linh: “Gỡ tấm biển đó xuống đi.”
Giai Tuệ vừa kịp thở phào, nghĩ rằng anh đã mủi lòng, thì câu tiếp theo của Diệc Phong khiến cô ta sụp đổ hoàn toàn:
“Thay bằng biển điện tử LED cỡ lớn ở ngoài cổng chính, chạy chữ 24/7 cho toàn thành phố này đều thấy. Tôi muốn tất cả mọi người biết rằng, cái tên Lâm Giai Tuệ là từ cấm tại bất cứ bất động sản nào mang tên Trần Diệc Phong.”
[Đinh! Lâm Giai Tuệ lại bắt đầu tự bổ não: 'Anh ấy nhắc lại chuyện cũ với giọng điệu đau đớn như vậy… rõ ràng là anh ấy hận vì quá yêu. Anh ấy muốn làm nhục mình để mình phải quỳ xuống hối lỗi, sau đó anh ấy sẽ lại bao bọc mình như xưa. Đúng, đây là một bài kiểm tra lòng kiên nhẫn!'] [Chỉ số thiện cảm: 78 -> 82. Đã đạt ngưỡng 80!]
[Đinh! Chúc mừng vật chủ! Mục tiêu Lâm Giai Tuệ đạt mốc thiện cảm 80. Kích hoạt cơ chế phản hồi 10%.] [Hệ thống ghi nhận: Vật chủ đã chi cho Lâm Giai Tuệ (trong quá khứ và hiện tại thông qua các vụ thâu tóm liên quan) tổng cộng 2.500 tỷ VND.] [Phản hồi 250 tỷ VND tiền sạch vào tài khoản cá nhân của vật chủ!]
Diệc Phong đứng hình mất một giây. Anh không ngờ cái sự tự luyến của người phụ nữ này lại mạnh mẽ đến mức "giúp" anh kiếm được một khoản tiền sạch khổng lồ như vậy. Nhìn Giai Tuệ đang đứng đó, dù bị sỉ nhục nhưng ánh mắt lại bắt đầu hiện lên sự si mê cuồng nhiệt, Diệc Phong cảm thấy nực cười tột độ.
"Tiền Ca, xe đã chờ sẵn để tới buổi họp cổ đông tập đoàn họ Vương." – Vương Công Tử bước tới báo cáo, ánh mắt không thèm liếc nhìn Giai Tuệ lấy một lần.
"Đi thôi."
Diệc Phong bước qua người Giai Tuệ như bước qua một bóng ma. Khi anh đi ngang qua, Giai Tuệ đột nhiên gọi với theo: "Diệc Phong! Anh cứ việc hành hạ em đi! Em sẽ chứng minh cho anh thấy, em mới là người xứng đáng đứng bên cạnh anh nhất!"
Diệc Phong không quay đầu lại, anh chỉ nhấc điện thoại gọi cho Tô Nhã: "Kế hoạch thâu tóm họ Vương, đẩy nhanh tiến độ. Tôi muốn chiều nay, Vương thiếu gia của cô ta phải quỳ dưới chân tôi để xin cơm."
Trong xe, Diệc Phong kiểm tra số dư tài khoản. 250 tỷ tiền sạch vừa được cộng vào, cộng với số dư cũ, anh hiện có hơn 260 tỷ VND hoàn toàn tự do. Đây chính là quân bài để anh tấn công trực diện vào thị trường chứng khoán, đánh sập những đối thủ mà Quỹ Thần Hào không thể trực tiếp can thiệp.
Anh mở nhóm chat "Hải Châu Đỉnh Cấp Thiếu Gia", gõ một dòng ngắn gọn: "Chiều nay họp cổ đông họ Vương, ai rảnh thì đi xem kịch cùng tôi."
Tần Thiếu: "Có mặt! Em vừa mua lại 2% cổ phần lẻ để lấy vé vào cửa đây!" Lâm Đại Thiếu: "Tiền Ca ra quân, anh em sao dám vắng mặt. Em chuẩn bị sẵn sâm panh rồi!"
Trần Diệc Phong nhìn ra cửa sổ, ánh mắt hướng về tòa tháp họ Vương cao chọc trời phía trước. Một chương mới của sự trả thù và quyền lực chính thức bắt đầu. Lâm Giai Tuệ chỉ là một quân cờ để kiếm tiền phản hồi, còn đối thủ thực sự của anh, bây giờ mới bắt đầu run sợ.