(Lưu ý: Chương này quay lại thời điểm trước buổi họp cổ đông để khắc họa sâu hơn về cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Diệc Phong và Tô Nhã – bộ não tài chính của đế chế sau này).
Trong khi thành phố Hải Châu vẫn còn đang xôn xao về những màn vung tiền của "Tiền Ca", tại một góc tối của quán bar cũ kỹ dành cho giới văn phòng, một cô gái đang ngồi đơn độc với ly rượu mạnh rẻ tiền. Cô diện bộ đồ công sở đã bắt đầu sờn vải, mái tóc búi cao lộ ra gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại hằn sâu những tia máu vì thức đêm.
Đó chính là Tô Nhã. Người từng được mệnh danh là "Wall Street của Hải Châu", thiên tài có khả năng đọc vị mọi bảng điện tử chứng khoán chỉ trong vài giây. Nhưng hiện tại, cô chỉ là một kẻ bị cả ngành tài chính ruồng bỏ sau khi dám đứng lên tố cáo vụ gian lận nghìn tỷ của tập đoàn họ Vương.
"Cô Tô, đây là tối hậu thư." – Một gã đàn ông mặc vest đen đặt lên bàn cô một tờ giấy thông báo thu hồi nợ. "Ngày mai, nếu không có 10 tỷ để thanh toán khoản vay tín dụng cho công ty nhỏ của cô, văn phòng sẽ bị niêm phong. Và cô biết đấy, Vương thiếu đã đánh tiếng, không một ngân hàng nào ở cái đất này dám cho cô vay đâu."
Tô Nhã không nói gì, cô chỉ im lặng nốc cạn ly rượu. Cảm giác cay nồng cháy rát cổ họng cũng không bằng sự uất ức trong lòng. Cô có tài, cô có sự chân thành, nhưng cô không có tiền. Trong thế giới này, sự thật luôn bị bóp nghẹt bởi những xấp tiền đô la.
"Tôi biết rồi. Cút đi." – Cô khàn giọng nói.
Gã đàn ông cười khẩy rồi rời đi. Tô Nhã nhìn vào màn hình điện thoại đang hiện lên tin tức về một "Tiền Ca" nào đó vừa tặng siêu xe 60 tỷ cho nhân viên bán hàng. Cô khẽ cười nhạt: "Thế giới này thật điên rồ. Kẻ thì vung tiền như rác, kẻ thì vì 10 tỷ mà mất cả sự nghiệp."
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. Một mùi hương nước hoa nam tính, thanh lịch và đắt tiền ngay lập tức lấn át mùi rượu rẻ tiền của quán bar.
Diệc Phong nhìn người phụ nữ trước mặt. Dưới nhãn quan của Thần Thấu Thị, những con số hiện lên khiến anh kinh ngạc: [Mục tiêu: Tô Nhã. Sắc đẹp: 94. Tài năng: SSS (Cấp độ thần thoại về tài chính). Thiện cảm: 0. Trạng thái: Tuyệt vọng, muốn từ bỏ cuộc sống.]
"10 tỷ đối với cô là dấu chấm hết, nhưng đối với tôi, nó chỉ là một hơi thở." – Diệc Phong nhàn nhạt lên tiếng.
Tô Nhã ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo dù đã say: "Lại một thiếu gia muốn chơi trò 'anh hùng cứu mỹ nhân' sao? Tôi nói cho anh biết, tôi không bán thân, tôi chỉ bán chất xám. Mà chất xám của tôi thì anh không mua nổi đâu."
Diệc Phong không giải thích, anh đẩy về phía cô một tờ séc đã ký sẵn tên nhưng bỏ trống số tiền.
"Tôi không mua chất xám của cô. Tôi mua sự hận thù của cô đối với họ Vương." – Ánh mắt Diệc Phong sắc lạnh như dao. "Tôi là Trần Diệc Phong. Tôi cần một người giúp tôi quản lý nghìn tỷ tiền mặt để quét sạch những kẻ đang đứng trên đỉnh cao của thành phố này. Cô làm được chứ?"
Tô Nhã khựng lại. Cái tên Trần Diệc Phong đang là tâm điểm của mọi tin tức. Cô nhìn tờ séc, rồi nhìn sâu vào mắt người đàn ông đối diện. Cô không thấy sự thèm khát nhục dục thường thấy của đám đàn ông, mà thấy một sự tham vọng vĩ đại hơn nhiều.
"Tại sao lại là tôi?"
"Vì chỉ có người đã từng rơi xuống đáy vực mới hiểu được giá trị của việc trèo lên đầu kẻ thù mà dẫm xuống." – Diệc Phong đứng dậy. "Trong tờ séc đó, cô muốn viết bao nhiêu tùy ý. 10 tỷ cứu công ty, hay 100 tỷ để chuẩn bị cho cuộc chiến ngày mai. Sáng mai 8 giờ, tôi muốn thấy cô ở tòa tháp họ Vương, trong trang phục của một nữ hoàng tài chính."
Nói xong, Diệc Phong quay lưng bước đi, không một chút do dự.
[Đinh! Chỉ số thiện cảm của Tô Nhã: 0 -> 50 (Chấn động và Hy vọng cực độ).]
Tô Nhã nhìn theo bóng lưng anh, tay siết chặt tờ séc. Cô cầm bút lên, nhưng không viết 10 tỷ. Cô viết 100 tỷ. Cô muốn cược một ván bài lớn nhất cuộc đời mình. Nếu người đàn ông này thực sự có thể cung cấp cho cô nguồn lực vô hạn, cô sẽ biến anh thành vị vua duy nhất của Hải Châu.
Sáng hôm sau, tại sảnh chính của Tập đoàn họ Vương.
Một chiếc xe limousine đen tuyền đỗ lại. Diệc Phong bước xuống, và ngay bên cạnh anh là Tô Nhã. Cô diện một bộ suit trắng quyền lực, mái tóc dài được uốn lượn sóng, khí chất sắc sảo như một thanh bảo kiếm đã được mài sắc.
Đám phóng viên và cổ đông đang đứng chờ ở sảnh ngay lập tức xôn xao.
"Kìa không phải là Tô Nhã sao? Cô ta bị cấm hành nghề rồi mà?" "Đi bên cạnh cô ta là ai? Nhìn giống 'Tiền Ca' trong lời đồn quá!"
Vương thiếu gia cùng Lâm Giai Tuệ cũng vừa có mặt tại đó. Thấy Diệc Phong cùng Tô Nhã xuất hiện, gã họ Vương cười lớn: "Trần Diệc Phong, mày thật sự đem con đàn bà 'sao chổi' này tới đây à? Mày có biết hôm nay là họp cổ đông không? Loại không có cổ phần như mày, ngay cả cửa vào cũng không thấy đâu!"
Lâm Giai Tuệ cũng bĩu môi: "Diệc Phong, anh đừng làm loạn nữa. Tô Nhã là kẻ thù của nhà họ Vương, anh đi cùng cô ta chỉ khiến anh thảm hơn thôi."
Diệc Phong thản nhiên lấy từ túi áo ra một tập tài liệu ủy quyền: "Ai nói tôi không có cổ phần? 30% cổ phần của tập đoàn họ Vương mà các người vừa bị thu hồi nợ sáng nay, hiện tại đang nằm trong tay tôi."
Gương mặt Vương thiếu gia biến sắc: "Cái gì? 30%? Mày lấy đâu ra số tiền khổng lồ đó trong một đêm?"
Tô Nhã tiến lên một bước, nụ cười đầy lạnh lẽo: "Vương thiếu, anh quên là tôi biết rõ mọi lỗ hổng nợ xấu của anh sao? Sáng nay, Tiền Ca đã chi 200 tỷ tiền mặt để mua lại các khoản nợ quá hạn từ ngân hàng đối tác, và theo điều khoản bảo đảm, số cổ phần này đã được chuyển nhượng sang tên anh ấy."
Diệc Phong nhìn Vương thiếu gia đang run rẩy, rồi nhìn sang Lâm Giai Tuệ đang há hốc mồm kinh ngạc.
"Mời các vị vào trong. Buổi họp cổ đông hôm nay, tôi mới là người chủ trì."
[Đinh! Tô Nhã thiện cảm +10, hiện tại 60.] [Hệ thống thông báo: 'Bộ não tài chính' của vật chủ đã bắt đầu vận hành.]