MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô ThịChương 12: ĐẦU TƯ MẠO HIỂM – TÔI KHÔNG CẦN LỢI NHUẬN, TÔI CẦN CÔ

Tuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô Thị

Chương 12: ĐẦU TƯ MẠO HIỂM – TÔI KHÔNG CẦN LỢI NHUẬN, TÔI CẦN CÔ

1,156 từ · ~6 phút đọc

Phòng họp cổ đông của Tập đoàn họ Vương nằm trên tầng cao nhất, nơi có thể thu trọn toàn cảnh sự phồn hoa của Hải Châu. Không khí bên trong đặc quánh sự căng thẳng. Hơn hai mươi cổ đông lớn nhỏ ngồi quanh chiếc bàn dài bằng gỗ gụ, ánh mắt họ đổ dồn về phía cửa chính.

Cạch.

Tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc. Trần Diệc Phong bước vào, phong thái thong dong như đang dạo chơi trong chính khu vườn nhà mình. Theo sau anh là Tô Nhã, tay cầm chiếc máy tính bảng, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng gương mặt đang ngồi đó.

Vương lão gia – chủ tịch tập đoàn, cha của Vương thiếu – đập bàn đứng phắt dậy: "Càn quấy! Trần Diệc Phong, đây không phải nơi để hạng người như cậu vào đây diễn trò!"

Diệc Phong không đáp, anh kéo chiếc ghế chủ tọa – chiếc ghế vốn dành cho người có quyền lực nhất – rồi bình thản ngồi xuống. Vương Công Tử (hàng thật) và Tần Thiếu cũng bước vào, đứng sừng sững phía sau Diệc Phong như hai vị hộ pháp. Sự hiện diện của hai đại thiếu gia lừng lẫy nhất Hải Châu khiến đám cổ đông bắt đầu xì xào trong sợ hãi.

"Vương chủ tịch, ông nên học cách cập nhật bảng danh sách cổ đông sớm hơn một chút." – Tô Nhã mỉm cười, ngón tay lướt trên màn hình, lập tức toàn bộ hệ thống trình chiếu trong phòng hiện lên biểu đồ sở hữu mới.

[Trần Diệc Phong: 30% cổ phần - Cổ đông lớn nhất.]

"Không thể nào!" – Vương thiếu gia gào lên, gã đứng cạnh Lâm Giai Tuệ, mặt cắt không còn giọt máu. "Mày lấy đâu ra tiền? 30% cổ phần đó trị giá ít nhất 500 tỷ tiền mặt!"

Diệc Phong tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau: "Tôi đã nói rồi, tiền đối với tôi chỉ là con số. Vương lão gia, dự án cảng biển phía Tây của ông vừa bị rút vốn, nợ ngân hàng đã đến hạn. Tôi không chỉ mua lại 30% cổ phần, mà tôi còn đang nắm giữ 40% khoản nợ của tập đoàn này."

Anh nghiêng đầu nhìn sang Tô Nhã: "Tô thư ký, giải thích cho họ nghe về kế hoạch của chúng ta."

Tô Nhã hít một hơi sâu, giọng nói dõng dạc vang vọng khắp phòng: "Dựa trên tư cách cổ đông lớn nhất và là chủ nợ trực tiếp, chúng tôi yêu cầu tái cấu trúc toàn bộ tập đoàn. Mọi dự án dưới quyền Vương thiếu gia quản lý sẽ bị đình chỉ ngay lập tức để thanh tra tài chính."

Lâm Giai Tuệ đứng bên cạnh Vương thiếu, cảm giác như cả thế giới của cô ta đang sụp đổ. Người đàn ông mà cô ta từng khinh rẻ là "nghèo hèn", giờ đây chỉ bằng một câu nói đã có thể tước đoạt toàn bộ quyền lực của người mà cô ta đang bám víu.

"Diệc Phong... anh làm vậy là vì em sao?" – Giai Tuệ thốt lên trong vô vọng, gương mặt đầy vẻ thống khổ – "Anh muốn phá nát nhà họ Vương để em không còn chỗ dựa, để em buộc phải quay về bên anh?"

Diệc Phong liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt tràn đầy sự thương hại: "Lâm Giai Tuệ, đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa. Tôi làm vậy là vì giá trị thương mại. Cô... không đáng để tôi tốn nhiều công sức như thế."

Anh quay sang Tô Nhã, trước mặt toàn thể cổ đông, anh tuyên bố: "Từ hôm nay, Tô Nhã sẽ là Giám đốc điều hành ủy quyền của tôi tại đây. Mọi quyết định của cô ấy là quyết định của tôi."

Buổi họp kết thúc trong sự hỗn loạn của nhà họ Vương. Khi mọi người đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại Diệc Phong và Tô Nhã.

Tô Nhã nhìn Diệc Phong, ánh mắt vẫn còn sự chấn động: "Chủ tịch, anh thật sự tin tưởng tôi đến thế sao? Giao 500 tỷ cổ phần và quyền điều hành cho một người vừa bị phong sát như tôi... anh không sợ tôi sẽ làm mất trắng sao? Lợi nhuận anh mong muốn là bao nhiêu?"

Diệc Phong đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến dưới chân.

"Lợi nhuận?" – Anh khẽ cười, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định – "Tô Nhã, tôi không cần lợi nhuận từ những con số đó. Thứ tôi cần là một thanh kiếm sắc bén nhất để khai phá đế chế của riêng tôi. Tôi đầu tư 500 tỷ này không phải để lấy lại 1.000 tỷ, mà là để mua sự trung thành và tài năng của cô. Tôi cần cô, chứ không cần tiền."

Câu nói "Tôi cần cô" của Diệc Phong không mang theo ý vị tán tỉnh, mà là một sự khẳng định về giá trị con người. Đối với một thiên tài từng bị vùi dập như Tô Nhã, đây là liều thuốc chữa lành mạnh mẽ nhất.

[Đinh! Chỉ số thiện cảm của Tô Nhã tăng vọt: 60 -> 75 (Rung động sâu sắc và Tử trung).] [Hệ thống thông báo: Mục tiêu đã bắt đầu coi vật chủ là tín ngưỡng duy nhất.]

"Tôi hiểu rồi." – Tô Nhã cúi đầu, đôi mắt hoe đỏ nhưng tràn đầy quyết tâm – "Tôi sẽ không để anh mất một xu nào. Nhà họ Vương chỉ là khởi đầu, tôi sẽ khiến cái tên Trần Diệc Phong trở thành nỗi khiếp sợ của cả giới tài chính quốc gia."

Lúc này, ở sảnh dưới tòa tháp, Lâm Giai Tuệ đang thẫn thờ đứng nhìn Vương thiếu gia bị đám chủ nợ vây quanh đòi tiền. Cô ta nhìn lên tầng cao nhất, nơi ánh đèn vẫn đang sáng rực.

Trong đầu cô ta lại bắt đầu nảy sinh một suy nghĩ "điên rồ" mới: Anh ấy nói cần Tô Nhã là để khích tướng mình! Anh ấy muốn mình thấy rằng nếu mình không thay đổi, anh ấy sẽ tìm những người phụ nữ giỏi giang hơn để thay thế. Diệc Phong, anh quả nhiên là cao tay. Được, em sẽ học kinh doanh, em sẽ chứng minh cho anh thấy em không hề thua kém cô ta!

[Đinh! Lâm Giai Tuệ tự bổ não thành công: 'Anh ấy đang nuôi dưỡng mình trở thành nữ hoàng'. Thiện cảm +5, hiện tại đạt 87.]

Diệc Phong nhìn vào thông báo hệ thống, lắc đầu cười khổ: "Người phụ nữ này... đúng là một thiên tài về trí tưởng tượng."

Anh quay sang Tô Nhã: "Ngày mai, chuẩn bị một buổi tiệc mừng công. Tôi muốn mời tất cả những người từng khinh rẻ cô đến xem cô tỏa sáng."