Sau chuỗi sự kiện thâu tóm nghìn tỷ, cái tên Trần Diệc Phong đã trở thành một biểu tượng của quyền lực và sự bí ẩn tại Hải Châu. Nhưng đối với Lâm Giai Tuệ, người từng đứng ở vị trí gần anh nhất suốt năm năm, cô ta không nhìn thấy sự lạnh lùng đó là thật. Qua lăng kính tự luyến của mình, cô ta bắt đầu xây dựng một kịch bản hoàn toàn khác.
Tối hôm đó, Giai Tuệ ngồi trong một căn phòng khách sạn nhỏ hẹp – nơi cuối cùng cô ta có thể chi trả. Cô ta mở lại những đoạn video livestream của Diệp Sương, lướt xem những hình ảnh Tô Nhã đứng bên cạnh Diệc Phong trong buổi họp cổ đông.
"Nhìn xem..." – Giai Tuệ lẩm bẩm, ngón tay chạm vào màn hình điện thoại – "Anh chọn một cô streamer nhỏ bé để nâng đỡ, anh chọn một nữ cường nhân bị cả ngành tài chính ruồng bỏ để trọng dụng. Diệc Phong, anh chọn họ chẳng phải vì họ tài giỏi, mà vì họ có điểm gì đó giống em, đúng không?"
Cô ta tự cười một mình, một nụ cười đầy vẻ đắc thắng giữa cảnh nghèo túng: "Diệp Sương có nét thanh thuần của em năm nhất đại học. Tô Nhã có sự kiêu kỳ của em khi ở đỉnh cao. Anh đang tìm kiếm hình bóng của em ở những người phụ nữ khác. Anh chi hàng trăm tỷ chỉ để lấp đầy khoảng trống mà em để lại."
Sự logic điên rồ này bắt đầu bám rễ sâu vào tâm trí Giai Tuệ. Cô ta tin rằng việc Diệc Phong đuổi cô ta khỏi căn hộ, sỉ nhục cô ta bằng tấm biển "Chó và Lâm Giai Tuệ", thực chất là một màn kịch "yêu càng sâu, hận càng đau".
"Anh đang trả thù em!" – Cô ta thốt lên, mắt sáng rực – "Anh muốn em nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, muốn em thấy anh giàu có và quyền lực đến mức nào để em phải hối hận vì đã rời xa anh. Sự trả thù hoành tráng này... chính là lời tỏ tình mãnh liệt nhất mà anh dành cho em. Diệc Phong, anh yêu em đến phát điên rồi, phải không?"
Sáng hôm sau, Diệc Phong đang ngồi trong văn phòng chủ tịch của tập đoàn truyền thông mới thâu tóm. Anh đang xem xét bản kế hoạch ra mắt hệ thống nhận diện khuôn mặt tích hợp AI mà Hạ Linh – nữ tiến sĩ công nghệ (Nữ chính 4) vừa gửi tới qua trung gian.
[Đinh! Cảnh báo: Mục tiêu Lâm Giai Tuệ đang ở trạng thái 'Bổ não cấp độ S'.] [Chỉ số thiện cảm tăng vọt: 90 -> 93.] [Ghi chú: Vật chủ không cần làm gì, mục tiêu tự hoàn thiện lý do để yêu bạn.]
Diệc Phong đặt tập tài liệu xuống, xoa thái dương. Anh thật sự không hiểu cấu tạo não bộ của người phụ nữ này. Ngay lúc đó, thư ký báo có người muốn gặp. Là Lâm Giai Tuệ.
Dù đã ra lệnh cấm, nhưng cô ta đã lách qua cổng bảo vệ bằng cách giả làm nhân viên giao hoa. Khi bước vào phòng, Giai Tuệ không hề có vẻ nhục nhã của kẻ bị đuổi nhà. Ngược lại, cô ta bước đi đầy tự tin, nhìn Diệc Phong bằng ánh mắt chứa chan tình cảm và sự thấu hiểu.
"Diệc Phong, anh đừng diễn nữa." – Cô ta nhẹ nhàng nói, đặt một bó hoa bách hợp lên bàn – "Em biết hết rồi. Những gì anh làm suốt mấy ngày qua, từ việc mua tòa nhà, thâu tóm họ Vương đến việc sỉ nhục em trước đám đông... tất cả chỉ là vì anh muốn em chú ý, đúng không?"
Diệc Phong ngả người ra ghế, nhướng mày: "Cô nói gì?"
"Anh không cần phải lạnh lùng như vậy." – Giai Tuệ tiến lại gần, giọng nói nũng nịu như ngày xưa – "Anh dùng hàng nghìn tỷ để trả thù một cô gái nghèo như em, điều đó chứng tỏ vị trí của em trong lòng anh còn lớn hơn cả gia sản này. Anh hận em vì em đã làm anh tổn thương, và giờ anh muốn em phải bò trườn dưới chân anh để cầu xin sự tha thứ. Được, em chấp nhận bài kiểm tra này của anh."
Diệc Phong im lặng nhìn cô ta, cảm thấy một sự nực cười không hề nhẹ. Anh dùng Thần Thấu Thị quét qua: [Lâm Giai Tuệ - Trạng thái: Đang chìm đắm trong ảo tưởng 'Nữ chính ngôn tình ngược tâm'. Suy nghĩ: 'Anh ấy đang chờ mình ôm lấy anh ấy và khóc lóc xin lỗi'.]
Diệc Phong đứng dậy, bước đến gần cô ta. Giai Tuệ nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập, nghĩ rằng một nụ hôn nồng cháy sẽ đến để kết thúc màn kịch trả thù này.
Nhưng không. Diệc Phong chỉ cúi xuống, ghé sát tai cô ta và nói bằng giọng lạnh băng: "Lâm Giai Tuệ, cô có biết tại sao tôi lại chi tiền cho Diệp Sương và Tô Nhã không? Vì họ mang lại giá trị cho tôi. Còn cô... ngay cả một xu để mua sự im lặng của cô, tôi cũng thấy phí."
Anh nhấn nút gọi bảo vệ: "Đưa người phụ nữ tâm thần này ra ngoài. Và nhớ, phun thuốc khử trùng toàn bộ văn phòng này cho tôi."
Giai Tuệ bị hai nhân viên an ninh lôi đi, nhưng thay vì đau khổ, cô ta lại hét lên trong hành lang: "Diệc Phong! Anh càng đẩy em ra, em càng biết anh đang đau đớn thế nào! Anh không dám đối mặt với tình cảm của mình nên mới dùng sự tàn nhẫn để che đậy! Em sẽ không bỏ cuộc đâu! Em sẽ chờ đến ngày anh hạ màn kịch này!"
Bên trong văn phòng, Diệc Phong lắc đầu ngán ngẩm. Anh mở nhóm chat "Hải Châu Đỉnh Cấp Thiếu Gia". Tiền Ca: "Tần Thiếu, bên cậu có rạp chiếu phim nào lớn nhất không? Tôi muốn bao trọn một tuần, chiếu đi chiếu lại cảnh Lâm Giai Tuệ bị đuổi khỏi Sky Garden trên tất cả các màn hình quảng cáo ngoài trời của thành phố."
Tần Thiếu: "Vãi! Tiền Ca, anh chơi ác thế! Nhưng em thích! Triển ngay và luôn, 15 phút sau cả Hải Châu sẽ thấy 'nữ thần' của anh lên sóng!"
Diệc Phong nhấp một ngụm trà. Anh biết, với cái não bộ của Giai Tuệ, cô ta sẽ nghĩ rằng: "Anh ấy muốn cả thế giới thấy mình thất bại để chỉ có anh ấy mới có thể dang tay cứu vớt mình. Đúng là tình yêu chiếm hữu đáng sợ!"
[Đinh! Đúng như dự đoán. Lâm Giai Tuệ thiện cảm tăng: 93 -> 95. Phản hồi 50 tỷ tiền sạch đã chuyển vào tài khoản vật chủ.]
Diệc Phong bật cười: "Được lắm, nếu cô đã muốn bổ não, tôi sẽ cho cô bổ đến khi nào tài khoản của tôi đầy ắp thì thôi."