MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô ThịChương 15: BUỔI TIỆC THƯƠNG GIỚI – SỰ KHINH MIỆT CỦA GIỚI HÀO MÔN

Tuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô Thị

Chương 15: BUỔI TIỆC THƯƠNG GIỚI – SỰ KHINH MIỆT CỦA GIỚI HÀO MÔN

1,159 từ · ~6 phút đọc

Trung tâm hội nghị Grand Palace đêm nay rực rỡ ánh đèn. Đây là buổi tiệc thường niên của Hiệp hội Thương mại Hải Châu, nơi quy tụ những gia tộc lâu đời, những "lão cáo già" nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả vùng. Xe sang xếp hàng dài từ cổng vào, những bộ váy dạ hội trị giá hàng tỷ đồng lướt đi trên thảm đỏ như một cuộc triển lãm phù hoa.

Trần Diệc Phong xuất hiện trong chiếc Rolls-Royce Phantom quen thuộc. Đi bên cạnh anh hôm nay không phải là Diệp Sương thanh thuần, mà là Tô Nhã – người đang mang danh hiệu "Nữ sát thủ tài chính" sau khi giúp anh thâu tóm cổ phần họ Vương.

Vừa bước vào sảnh chính, hàng trăm ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía họ. Những tiếng xì xào vang lên không dứt:

"Kìa là cái cậu 'Tiền Ca' đang nổi đình nổi đám sao? Nhìn cũng chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa." "Nghe nói là trúng số hoặc đào được kho báu, thứ giàu xổi ấy làm sao có cửa đứng chung với chúng ta."

Giới hào môn Hải Châu vốn dĩ rất bài ngoại. Họ thà chấp nhận một kẻ nghèo có gia thế sa sút còn hơn một kẻ giàu lên chỉ sau một đêm mà không rõ nguồn gốc. Đối với họ, Trần Diệc Phong chỉ là một con "trọc phú" đang cố gắng dát vàng lên mình.

"Ô kìa, đây chẳng phải là Trần thiếu gia sao?" – Một giọng nói lảnh lót, đầy châm chọc vang lên.

Trình Hải – đại thiếu gia của tập đoàn vận tải Trình Thị, một trong những thế lực đang lăm le nuốt chửng những gì còn lại của nhà họ Vương – bước tới cùng một nhóm công tử nhà giàu. Hắn nhìn Diệc Phong với ánh mắt khinh miệt lộ liễu, tay đung đưa ly rượu vang đắt tiền.

"Nghe danh Tiền Ca đã lâu, hôm nay mới thấy mặt. Nghe bảo anh tiêu tiền như rác để mua vui cho mấy cô đào hát? Ở cái tầm của chúng tôi, tiền không dùng để phô trương kiểu rẻ tiền đó đâu."

Diệc Phong thản nhiên nhận lấy ly rượu từ phục vụ, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: "Vậy tiền của Trình thiếu dùng để làm gì? Để bù lỗ cho đội tàu vừa bị chính quyền thu giữ ở cảng phía Nam sao?"

Sắc mặt Trình Hải lập tức đại biến. Vụ việc đó đã được hắn dùng tiền bịt đầu mối, tại sao gã trẻ tuổi này lại biết?

"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" – Trình Hải nghiến răng – "Mày nghĩ có chút tiền là có thể bước chân vào giới này? Để tao nói cho mày biết, ở đây người ta nể nhau vì gia thế, vì dòng máu. Loại như mày, ngay cả tư cách đứng đây cũng là nhờ ban phát."

Xung quanh, đám tiểu thư và quý bà khẽ cười nhạo. Lâm Giai Tuệ lúc này cũng có mặt, cô ta đi cùng một gã thiếu gia hạng hai để kiếm vé vào cửa. Chứng kiến cảnh Diệc Phong bị vây hãm, trái tim cô ta lại bắt đầu "vận hành" theo một logic kỳ dị.

[Đinh! Lâm Giai Tuệ tự bổ não: 'Anh ấy đang vì mình mà chịu nhục. Anh ấy biết mình đang đứng đây nên mới cố tình đối đầu với Trình Hải để thể hiện bản lĩnh đàn ông. Diệc Phong, anh khổ tâm quá!'] [Thiện cảm: 95 -> 96.]

Diệc Phong nhìn bảng hệ thống mà muốn bật cười. Anh quay sang nhìn Trình Hải, nụ cười trên môi bắt đầu mang theo sự lạnh lẽo: "Gia thế? Dòng máu? Trình thiếu, nếu tôi nhớ không lầm, tập đoàn Trình Thị đang đấu thầu dự án cải tạo cảng quốc tế Hải Châu, vốn đầu tư cần 5.000 tỷ. Ông già nhà anh đang chạy vạy khắp nơi để vay vốn, đúng không?"

"Thì sao?" – Trình Hải hếch cằm – "Cái đó gọi là đòn bẩy tài chính, loại trọc phú như mày sao hiểu được."

Diệc Phong chậm rãi lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số rồi bật loa ngoài. Đầu dây bên kia là giọng nói cung kính của Chủ tịch Ngân hàng Thương mại Hải Châu:

"Trần tiên sinh, ngài có dặn dò gì ạ?"

"Hủy bỏ toàn bộ khoản vay dự kiến của Trình Thị. Ngoài ra, chuyển 10.000 tỷ tiền mặt vào quỹ dự phòng của tôi. Tôi muốn trực tiếp đấu thầu dự án cảng quốc tế."

Toàn bộ sảnh tiệc đột nhiên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua khe cửa. Chủ tịch ngân hàng mà lại cung kính với một thằng nhóc như vậy? Lại còn 10.000 tỷ tiền mặt?

[Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ: 'Vả mặt hào môn'. Khiến Trình Hải quỳ xuống xin lỗi. Phần thưởng: 5 tỷ tiền sạch và danh hiệu 'Thần Hào Uy Áp'.]

Diệc Phong cúp máy, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của Trình Hải: "Bây giờ, anh nói xem ai mới là kẻ không có tư cách đứng đây?"

Tô Nhã lúc này mới tiến lên, đưa cho Trình Hải một tờ tài liệu: "Trình thiếu, mười phút trước, Tiền Ca đã mua lại 15% cổ phần trôi nổi của Trình Thị trên thị trường chứng khoán. Hiện tại, chúng tôi là cổ đông lớn thứ ba. Và với tư cách cổ đông, chúng tôi yêu cầu kiểm toán lại toàn bộ dòng tiền của anh tại các sòng bài ở Macau."

Trình Hải khuỵu chân, ly rượu trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Hắn hiểu rõ, nếu vụ kiểm toán diễn ra, hắn sẽ phải ngồi tù. Sự khinh miệt lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự sợ hãi tột cùng. Trước mặt bao nhiêu người, gã đại thiếu gia kiêu ngạo nhất Hải Châu từ từ quỳ xuống, giọng run rẩy:

"Tiền... Tiền Ca... tôi có mắt không tròng... xin anh giơ cao đánh khẽ..."

Cả khán phòng chấn động. Những kẻ vừa rồi còn cười nhạo Diệc Phong giờ đây đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh. Diệc Phong không thèm nhìn Trình Hải lấy một cái, anh chỉ nhấp một ngụm rượu rồi bước đi giữa những ánh mắt đầy sợ hãi và sùng bái.

Lâm Giai Tuệ đứng đó, đôi mắt rực sáng sự si mê: "Nhìn kìa, anh ấy vì mình mà san bằng cả một tập đoàn... Diệc Phong, anh chính là vị vua của em!"

[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Chúc mừng vật chủ nhận được 5 tỷ tiền sạch.]

Diệc Phong bước ra ban công, nhìn về phía chân trời. Những kẻ hào môn này chỉ là những hòn đá kê chân. Đế chế thực sự của anh, bây giờ mới chỉ bắt đầu lộ diện phần nổi của tảng băng chìm.