Bên trong câu lạc bộ Lotus, không gian như tách biệt hoàn toàn với thế giới thực. Ánh sáng từ những dải đèn pha lê Swarovski phản chiếu lên những chai rượu Louis XIII xa xỉ, tiếng nhạc Jazz êm ái len lỏi qua từng kẽ lá của khu vườn treo thượng uyển ngay giữa sảnh chính.
Trần Diệc Phong bước đi thong dong, mỗi bước chân của anh đều nhận được những cái cúi chào đầy cung kính từ dàn nhân viên mặc đồng phục sang trọng. Vương Công Tử lẽo đẽo theo sau, bộ dạng hống hách thường ngày trước mặt người khác giờ đây biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự sốt sắng của một "đệ tử" chính hiệu.
"Tiền Ca, phòng VIP 001 đã chuẩn bị xong. Tần Thiếu và mấy anh em khác đang sốt ruột lắm rồi."
Diệc Phong khẽ gật đầu. Lúc này, bảng giao diện hệ thống trong đầu anh lại hiện lên thông báo mới:
[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng Kỹ năng 'Thần Thấu Thị' đã kích hoạt.] [Vật chủ có muốn sử dụng ngay không?]
"Kích hoạt." Diệc Phong thầm ra lệnh.
Ngay lập tức, thế giới trong mắt anh trở nên khác biệt. Khi anh nhìn vào một cô gái tiếp tân vừa lướt qua: Sắc đẹp: 82. Thiện cảm: 60 (Ngưỡng mộ). Trạng thái: Đang tò mò về danh tính của bạn.
Diệc Phong khẽ nhếch môi. Kỹ năng này thực sự là một vũ khí lợi hại trong việc quản lý cái "hậu cung" nghìn tỷ sau này. Anh không cần đoán tâm tư của phụ nữ, hệ thống sẽ phơi bày tất cả.
Vừa bước vào phòng VIP, một tràng pháo tay vang dội vang lên. Tần Thiếu – con trai ông trùm bất động sản – lập tức đứng dậy, cầm theo một ly rượu vang đỏ sẫm:
"Chào mừng Tiền Ca trở lại với thế giới của chúng ta! Anh em, cạn ly vì sự tỉnh ngộ của đại ca nào!"
Năm sáu gã thiếu gia quyền lực nhất Hải Châu đồng loạt đứng dậy, nâng ly với thái độ nể phục tuyệt đối. Diệc Phong đón lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ và hương thơm của gỗ sồi lan tỏa, đây mới là cuộc sống mà anh nên thuộc về, chứ không phải những bát mì tôm úp vội để dành tiền mua túi xách cho kẻ không ra gì.
"Nghe nói anh vừa ném một tỷ vào Hải Châu TV?" Tần Thiếu nháy mắt cười xấu xa. "Cái cô Diệp Sương đó em biết, nổi tiếng là 'thanh nữ' khó chạm vào. Tiền Ca ra tay đúng là danh bất hư truyền, một phát nổ tung cả nền tảng."
Diệc Phong đặt ly rượu xuống, điềm nhiên nói: "Chỉ là nhiệm vụ 'người qua đường' thôi. Tiền nhiều quá, không tiêu bớt thì thấy nặng người."
Câu nói "vô sỉ" này nếu là người khác nói, đám thiếu gia này sẽ khinh bỉ. Nhưng từ miệng Diệc Phong, họ lại thấy đó là phong thái của bậc cao nhân.
"Tiền Ca nói hay lắm! Tiền nhiều quá cũng mệt!" Lâm Thiếu – trùm ngành đồng hồ – vội vàng nịnh bợ. "Đúng rồi, Tiền Ca, con nhỏ Lâm Giai Tuệ kia vừa gọi điện cho em, khóc lóc hỏi về anh. Em mắng cho một trận rồi khóa số luôn. Loại đó không xứng để anh nhắc tới."
Diệc Phong xoay nhẹ chiếc ly, ánh mắt lạnh nhạt: "Tôi đã nói rồi, tên cô ta không nên xuất hiện trong phòng này."
"Dạ dạ, em sai rồi! Phạt em một ly!" Lâm Thiếu tự tát nhẹ vào miệng mình rồi uống cạn.
[Đinh! Nhiệm vụ mới phát động: 'Đầu tư cho sự chân thành'.] [Mục tiêu: Tìm một phụ nữ có điểm sắc đẹp >85 đang gặp khó khăn. Chi tiêu 5 tỷ đồng để giúp đỡ.] [Thời hạn: 12 giờ. Phần thưởng: 500 triệu tiền sạch vào tài khoản cá nhân và mở khóa cửa hàng hệ thống cấp 1.]
Diệc Phong khẽ nheo mắt. 5 tỷ? Đối với hệ thống này, tiền chỉ là những con số được in ra liên tục. Nhưng cái anh cần là tìm đúng người.
Anh đứng dậy, ra hiệu cho Vương Công Tử: "Đi thôi, đi dạo một chút. Ở đây hơi ngột ngạt."
"Anh muốn đi đâu? Showroom xe hay trung tâm thương mại?"
"Đi đến bệnh viện trung tâm." Diệc Phong lạnh lùng đáp.
Cả phòng VIP ngẩn ngơ. Đi bar đang vui lại đi bệnh viện? Nhưng không ai dám cản. Vương Công Tử lập tức chạy đi lấy xe.
Mười phút sau, chiếc Rolls-Royce lại một lần nữa xé màn đêm lao đi. Tại cổng bệnh viện trung tâm Hải Châu, một cô gái mặc áo blouse trắng đang đứng dưới mái hiên, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào tờ đơn thuốc trên tay.
Diệc Phong ngồi trong xe, nhìn qua cửa kính. [Đinh! Phát hiện mục tiêu: Thẩm Nhược. Sắc đẹp: 95. Nghề nghiệp: Bác sĩ thực tập. Trạng thái: Tuyệt vọng vì thiếu kinh phí phẫu thuật cho bệnh nhân nhi.]
"Dừng xe." Diệc Phong hạ giọng.
Anh bước xuống xe, bước chân vững chãi tiến về phía cô gái. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Thẩm Nhược trông như một đóa hoa bách hợp nhuốm màu u sầu.
"Cần giúp đỡ không?"
Thẩm Nhược giật mình ngẩng đầu. Trước mặt cô là một thanh niên có khí chất phi phàm, bộ vest sang trọng toát lên vẻ giàu sang tột bậc. Cô lau nước mắt, lắc đầu: "Cảm ơn anh, nhưng số tiền này... anh không giúp nổi đâu. Đó là 5 tỷ đồng cho một ca phẫu thuật tim bẩm sinh và thiết bị lọc máu chuyên dụng..."
Diệc Phong không nói lời thứ hai, anh rút ra một chiếc thẻ đen trứ danh, đưa cho cô: "Cầm lấy, quẹt tiền ngay lập tức. Nếu thiếu, bảo viện trưởng gọi cho tôi."
Thẩm Nhược sững sờ, đôi tay run rẩy nhận lấy chiếc thẻ nặng trịch. Cô không thể tin được, giữa đêm khuya lại có một "người qua đường" tùy tiện ném ra 5 tỷ đồng như ném một tờ giấy lộn.
[Đinh! Chỉ số thiện cảm của Thẩm Nhược: 0 -> 45 (Chấn động và Hoài nghi).]
"Anh... anh là ai? Tại sao lại giúp tôi?"
Diệc Phong quay lưng đi, bóng lưng cao lớn lồng lộng trong màn đêm, giọng nói trầm thấp vọng lại: "Tôi là kẻ có quá nhiều tiền nhưng thiếu chỗ tiêu. Xem như cô giúp tôi làm việc thiện đi."
Chiếc Rolls-Royce gầm rú rồi biến mất, để lại Thẩm Nhược đứng ngây dại với chiếc thẻ đen trên tay. Cô không hề biết rằng, khoảnh khắc này đã chính thức ghi tên cô vào danh sách những nữ nhân nắm giữ vận mệnh nghìn tỷ của người đàn ông mang tên "Tiền Ca".
Cùng lúc đó, tại một quán bar rẻ tiền khác, Lâm Giai Tuệ đang ngồi uống rượu giải sầu, trong đầu vẫn ám ảnh cảnh tượng Diệc Phong được giới tài phiệt cúi chào. Cô ta tự lẩm bẩm: "Chắc chắn là anh ta thuê xe diễn kịch... Đúng, chắc chắn là vậy! Trần Diệc Phong, để xem anh diễn được bao lâu!"
Cô ta không hề biết rằng, người mà cô ta khinh rẻ, vừa mới tùy tiện vung tay cứu mạng một người và tiêu tốn số tiền mà gia đình cô ta phải làm lụng cả đời mới có được.