MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô ThịChương 4: SHOWROOM SÓNG GIÓ – AI LÀ KẺ KHÔNG CÓ TIỀN?

Tuyệt Phẩm Thần Hào: Từ Simp Chúa Đến Bá Chủ Đô Thị

Chương 4: SHOWROOM SÓNG GIÓ – AI LÀ KẺ KHÔNG CÓ TIỀN?

1,242 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng rạng rỡ chiếu qua rèm cửa lụa cao cấp của căn Penthouse tại khách sạn Lotus. Trần Diệc Phong thức dậy, cảm giác đầu tiên không phải là sự mệt mỏi sau một đêm đầy biến động, mà là sự sảng khoái đến lạ kỳ.

Hệ thống âm thầm báo cáo: [Đinh! Nhiệm vụ 'Đầu tư cho sự chân thành' hoàn thành. 500 triệu tiền sạch đã chuyển vào tài khoản cá nhân của vật chủ.] [Cửa hàng hệ thống cấp 1 đã mở khóa. Vật chủ có thể đổi điểm thiện cảm lấy các kỹ năng và đạo cụ đặc biệt.]

Diệc Phong kiểm tra số dư trong ứng dụng ngân hàng riêng. 500 triệu đồng – con số mà trước đây anh phải làm việc cật lực mười năm mới có được, giờ đây chỉ là phần thưởng cho một cái gật đầu.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên. Nhóm chat "Hải Châu Đỉnh Cấp Thiếu Gia" lại bắt đầu náo nhiệt.

Vương Công Tử: "Tiền Ca! Sáng nay em vừa nhập về một lô Lamborghini Revuelto bản giới hạn, anh có hứng thú qua xem không? Anh cứ chọn, giá em để 'tình nghĩa' nhất cho anh!" Tần Thiếu: "Hàng của nhà họ Vương toàn đồ màu mè. Tiền Ca, qua bên em, em vừa thâu tóm được một bãi đỗ du thuyền, đang định mời anh qua cắt băng khánh thành đây!"

Diệc Phong gõ nhẹ: "Qua chỗ Vương Công Tử trước."

Năm phút sau, chiếc Rolls-Royce Phantom đã chờ sẵn dưới sảnh. Tuy nhiên, khi xe vừa lăn bánh đến đại lộ trung tâm, Diệc Phong nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng cãi vã trước cửa một showroom siêu xe xa hoa – chính là showroom của nhà họ Vương.

Lâm Giai Tuệ cùng gã thiếu gia họ Vương (Vương tử giả mạo, thực chất chỉ là một nhánh phụ xa xôi của gia tộc họ Vương) đang đứng đó. Có vẻ như họ đang định mua một chiếc xe để "giải xui" sau đêm nhục nhã ở Lotus.

"Tôi nói rồi, chiếc Porsche 911 này tôi đã đặt cọc! Tại sao giờ lại bảo không bán?" – Gã họ Vương kia quát tháo nhân viên bán hàng.

Cô nhân viên khép nép: "Thưa ông, quản lý vừa thông báo toàn bộ xe trong showroom hôm nay đã có khách VIP bao trọn để xem rồi ạ. Mong ông thông cảm."

Lâm Giai Tuệ bực bội dậm chân: "VIP nào mà lớn lối thế? Anh có biết Vương thiếu đây là ai không? Anh ấy là người của gia tộc họ Vương đấy!"

Đúng lúc đó, chiếc Rolls-Royce của Diệc Phong từ từ đỗ lại ngay trước cửa. Vương Công Tử (hàng thật) vội vàng xuống xe, đi vòng qua mở cửa cho Diệc Phong với thái độ cung kính tột độ.

Sự xuất hiện của Diệc Phong khiến Lâm Giai Tuệ đứng hình. Cô ta nhìn anh, rồi nhìn bộ đồ vest xám tro sang trọng trên người anh, đôi mắt hiện rõ sự phức tạp: "Trần Diệc Phong? Anh... anh bám theo tôi đến tận đây sao?"

Diệc Phong thậm chí không buồn liếc mắt nhìn cô ta. Anh bước thẳng vào showroom.

Vương Công Tử (hàng thật) lạnh lùng nhìn gã họ Vương giả mạo kia: "Vừa rồi ai nói mình là người nhà họ Vương? Ai cho phép anh dùng danh nghĩa gia tộc đi gây hấn ở đây?"

Gã thiếu gia kia vừa thấy Vương Công Tử thật thì run bắn người, mặt cắt không còn giọt máu: "Anh... anh họ... em chỉ là..."

"Cút!" – Vương Công Tử quát một tiếng, sau đó quay sang Diệc Phong, đổi giọng nịnh bợ – "Tiền Ca, anh xem, đám tép riu này làm bẩn mắt anh rồi. Showroom này hôm nay đóng cửa chỉ phục vụ mình anh. Anh thích chiếc nào, cứ chỉ tay một cái là xong!"

Lâm Giai Tuệ không cam lòng, cô ta hét lên: "Vương thiếu! Anh bị lừa rồi! Trần Diệc Phong chỉ là một kẻ nghèo hèn, anh ta làm gì có tiền mua siêu xe? Anh ta chỉ đang diễn kịch thôi!"

Diệc Phong dừng bước, khẽ nghiêng đầu. Anh nhìn vào cô nhân viên bán hàng đang đứng run rẩy bên cạnh – một cô gái trẻ có gương mặt rất thanh tú, điểm sắc đẹp hiện lên là 86.

"Cô tên gì?" – Diệc Phong hỏi.

"Dạ... em tên Linh."

"Linh, chiếc xe đắt nhất ở đây là chiếc nào?"

"Dạ, là chiếc Lamborghini Aventador SVJ màu vàng kia ạ... giá lăn bánh khoảng 60 tỷ đồng."

Diệc Phong lấy ra chiếc thẻ đen, thản nhiên đưa cho Linh: "Quẹt thẻ. Tặng cho cô."

Cả showroom rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lâm Giai Tuệ há hốc mồm, đôi mắt muốn rớt ra ngoài. Cô nhân viên tên Linh thì bàng hoàng đến mức đánh rơi cả máy POS: "Anh... anh nói gì cơ? Tặng... tặng cho em?"

"Đúng. Hôm nay tâm trạng tôi tốt, coi như thưởng cho thái độ phục vụ của cô." – Diệc Phong nhạt giọng.

[Đinh! Chi tiêu 60 tỷ đồng cho mục tiêu sắc đẹp >80 thành công.] [Chỉ số thiện cảm của Linh: 0 -> 70 (Sốc và Sùng bái tuyệt đối).] [Phần thưởng: Kỹ năng 'Khí Chất Bá Chủ' – Tăng sức hút cá nhân và uy áp đối với người đối diện.]

Lâm Giai Tuệ run rẩy, cô ta chạy tới nắm lấy tay áo Diệc Phong: "Phong... anh điên rồi sao? 60 tỷ... anh đem tặng cho một đứa nhân viên qua đường? Anh đang trả thù em đúng không? Anh muốn em ghen đúng không? Em biết lỗi rồi, chúng ta làm lại từ đầu có được không?"

Diệc Phong rút tay áo lại như tránh né một thứ bẩn thỉu. Anh dùng kỹ năng Thần Thấu Thị nhìn vào Lâm Giai Tuệ. [Mục tiêu: Lâm Giai Tuệ. Thiện cảm: 20. Trạng thái: Đang tự bổ não – 'Anh ấy yêu mình đến phát điên nên mới vung tiền để làm mình chú ý'.]

Diệc Phong khẽ cười mỉa. Sự tự luyến của người phụ nữ này đúng là không có giới hạn.

"Vương Công Tử, quét dọn rác rưởi đi. Tôi không muốn ở đây lâu."

"Tuân lệnh Tiền Ca!" – Vương Công Tử ra hiệu cho bảo vệ – "Ném hai kẻ này ra ngoài. Từ nay về sau, tất cả tài sản thuộc họ Vương và các đối tác liên kết đều cấm cửa hai người này!"

Lâm Giai Tuệ bị bảo vệ lôi đi trong sự nhục nhã ê chề. Cô ta nhìn vào bên trong, thấy Diệc Phong đang thong dong ngồi trên chiếc ghế da, cô nhân viên xinh đẹp kia thì đang quỳ xuống rót trà cho anh với ánh mắt đầy sùng kính.

Trong lòng Lâm Giai Tuệ lúc này, sự hối hận bắt đầu nhen nhóm, nhưng đi kèm với đó là một ý nghĩ điên rồ: Anh ấy càng đối xử tệ với mình, chứng tỏ vị trí của mình trong lòng anh ấy càng không ai thay thế được. Anh ấy chắc chắn đang chờ mình hạ mình cầu xin... Đúng, mình phải kiên trì!

Hệ thống vang lên thông báo: [Đinh! Lâm Giai Tuệ tự bổ não thành công. Chỉ số thiện cảm tăng: 20 -> 35.]

Diệc Phong nhấp một ngụm trà, trong lòng thầm nghĩ: Thú vị đấy. Trò chơi này, giờ mới thực sự bắt đầu.