Sau màn vung tiền chấn động tại showroom, Trần Diệc Phong ngồi trong khoang xe sang trọng, lướt điện thoại xem lại bảng tin của Hải Châu TV. Cái tên "Tiền Ca" vẫn đang là từ khóa nóng nhất trên khắp các diễn đàn giải trí.
[Đinh! Nhiệm vụ định kỳ: Hãy trực tiếp gặp gỡ mục tiêu đã chi tiền để kiểm tra mức độ hài lòng. Mục tiêu: Diệp Sương.]
Diệc Phong khẽ mỉm cười. Việc chi tiền qua màn hình điện thoại tuy thỏa mãn, nhưng cảm giác trực tiếp nhìn thấy sự rung động của một tuyệt sắc giai nhân mới là thứ hưởng thụ thực sự của một "thần hào".
"Vương Công Tử, cậu biết địa chỉ công ty quản lý của Diệp Sương không?"
Vương Công Tử đang lái xe, nghe vậy liền sáng mắt lên: "Dạ biết chứ anh! Là Công ty Giải trí Tinh Khôi. Nhưng chỗ đó nát lắm Tiền Ca ạ, lão giám đốc ở đó nổi tiếng là 'yêu râu xanh', chuyên dùng hợp đồng để ép các em streamer đi tiếp khách. Em Diệp Sương kia nghe nói đang bị gã ép vào đường cùng đấy."
Ánh mắt Diệc Phong lạnh đi vài phần: "Tới đó."
Tại trụ sở Công ty Tinh Khôi, một không khí căng thẳng bao trùm phòng làm việc của Giám đốc Lý.
Diệp Sương đứng đó, đôi vai gầy run lên vì giận dữ. Trước mặt cô là bản hợp đồng bồi thường trị giá 2 tỷ đồng.
"Lý Giám đốc, tôi đã nói rồi, tôi chỉ livestream hát và trò chuyện, tôi không đi tiếp khách!"
Lão Lý cười hì hì, đôi mắt hí dâm đãng quét qua khuôn mặt thanh tú của cô: "Sương à, tối qua em vừa nhận được 1 tỷ quà tặng từ gã 'Tiền Ca' nào đó, công ty chưa thu phí quản lý là đã nể mặt em lắm rồi. Giờ em có hai lựa chọn: Một là ký vào bản hợp đồng gia hạn 10 năm và tối nay đi tiếp đại diện nhà đầu tư. Hai là đền bù 2 tỷ rồi cút khỏi đây. Em lấy đâu ra tiền mà đền?"
"Tôi..." Diệp Sương cắn chặt môi đến bật máu. 1 tỷ quà tặng tối qua, sau khi trừ chiết khấu nền tảng và thuế, cô chỉ nhận được một phần, mà số tiền đó cô đã định dùng để trả nợ viện phí cho mẹ ở quê.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng làm việc bị đạp bay bằng một lực cực mạnh.
Rầm!
Trần Diệc Phong bước vào, theo sau là Vương Công Tử và bốn vệ sĩ cao lớn. Khí chất "Bá Chủ" vừa nhận được từ hệ thống tỏa ra khiến lão Lý và đám nhân viên văn phòng xung quanh cảm thấy khó thở, như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
Diệc Phong dùng "Thần Thấu Thị" quét qua Diệp Sương. [Mục tiêu: Diệp Sương. Sắc đẹp: 92. Thiện cảm: 50. Trạng thái: Uất ức, cầu cứu.]
"Anh... anh là ai?" Lão Lý run rẩy đứng dậy.
Vương Công Tử tiến lên, tát thẳng vào mặt lão một cái cháy má: "Mở to mắt chó của mày ra! Đây là Tiền Ca! Chủ tịch tương lai của cái nền tảng mà mày đang bám víu đấy!"
Diệp Sương nhìn thấy Diệc Phong, đôi mắt cô chợt lóe lên tia sáng. Dù chưa từng gặp mặt, nhưng khí chất tiêu tiền như nước và cái danh xưng "Tiền Ca" khiến cô nhận ra ngay lập tức.
"Tiền Ca..." Cô thốt lên nhỏ xíu.
Diệc Phong đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng dùng ngón tay nâng cằm cô lên, nhìn vào đôi mắt đang nhòe lệ: "Tôi đã chi 1 tỷ cho cô, không phải để cô đứng đây chịu nhục."
Anh quay sang nhìn lão Lý, ném một xấp tài liệu vào mặt lão: "Từ phút này, Công ty Tinh Khôi đã được tôi mua đứt. Giá 10 tỷ. Và điều đầu tiên tôi làm với tư cách chủ tịch là... đuổi việc mày."
Lão Lý bàng hoàng mở tài liệu ra. Đó là lệnh chuyển nhượng khẩn cấp có dấu mộc của tập đoàn mẹ mà nhóm chat tài phiệt của Diệc Phong vừa xử lý trong vòng 10 phút.
"Tiền Ca... tôi sai rồi! Tôi có mắt không tròng!" Lão Lý quỳ sụp xuống, nhưng vệ sĩ đã nhanh chóng lôi lão ra ngoài như lôi một con chó.
Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại Diệc Phong và Diệp Sương. Sự im lặng khiến nhịp tim của cô gái trẻ tăng nhanh liên tục.
"Cảm ơn anh... nhưng tại sao anh lại giúp tôi nhiều đến thế? Tôi chỉ là một streamer nhỏ..." Diệp Sương cúi đầu, lòng cô tràn đầy sự cảm kích nhưng cũng có cả sự lo sợ về một "quy tắc ngầm" khác khủng khiếp hơn.
Diệc Phong mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp: "Cô hát rất hay. Tôi không muốn thế giới mất đi một giọng ca thuần khiết chỉ vì vài đồng bạc lẻ."
Anh lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng mới, đặt vào tay cô: "Trong này có 5 tỷ. 2 tỷ để xóa nợ hợp đồng cũ, 3 tỷ để cô lo cho gia đình. Từ nay, cô là nghệ sĩ tự do dưới sự bảo trợ của tôi. Không ai dám ép cô làm điều cô không muốn."
[Đinh! Diệp Sương thiện cảm +20, hiện tại đạt 70.] [Hệ thống thông báo: Mục tiêu bắt đầu nảy sinh sự lệ thuộc cảm xúc.]
Diệp Sương nhìn chiếc thẻ, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Cô không thấy sự chiếm hữu dâm đãng trong mắt anh, chỉ thấy một bầu trời bao la của quyền lực và sự tự do. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình thực sự được trân trọng.
Cùng lúc đó, tin tức "Tiền Ca mua đứt công ty giải trí để cứu mỹ nhân" lại một lần nữa khiến giới thượng lưu Hải Châu chấn động. Lâm Giai Tuệ, lúc này đang ngồi trong một tiệm cà phê rẻ tiền, nhìn thấy tin tức trên điện thoại, tay run rẩy đến mức làm đổ cả ly nước.
"Diệp Sương? Anh ta cứu Diệp Sương sao?"
Cô ta tự lẩm bẩm với gương mặt vặn vẹo: "Chắc chắn là anh ta muốn chọc tức mình! Anh ta mua cả công ty chỉ để đóng kịch cho mình xem... Diệc Phong, anh yêu em đến mức điên cuồng như vậy sao? Em hiểu rồi, em sẽ không để anh phải chờ lâu nữa đâu!"
[Đinh! Lâm Giai Tuệ tự bổ não cực độ. Thiện cảm +10, hiện tại 45.]
Diệc Phong đứng bên cửa sổ văn phòng, nghe tiếng báo hiệu của hệ thống mà không khỏi bật cười.
"Vương Công Tử, chuẩn bị xe. Chúng ta đi gặp 'Nữ hoàng tài chính' tương lai của tôi."