Gió tuyết trên đỉnh Thái Huyền như những lưỡi dao sắc lẹm, rít gào qua từng khe đá, cứa vào da thịt đau nhói.
Tô Trường Ca đứng giữa quảng trường bằng đá xanh, đôi môi đã tím tái vì lạnh, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một thanh thương cổ thụ. Xung quanh hắn, hàng trăm thiếu niên cùng lứa tuổi đang hân hoan, kẻ thì được ban phát linh thạch, người thì được các trưởng lão vỗ vai khen ngợi. Chỉ riêng hắn, đứng cô độc giữa màn trắng xóa của đất trời.
"Tô Trường Ca."
Một giọng nói già nua, lãnh đạm vang lên. Trưởng lão ngoại môn Lý Hữu Đạo liếc nhìn bảng kết quả trên tay, rồi lại nhìn thiếu niên mặc áo vải thô trước mặt, trong mắt hiện rõ vẻ chán ghét cùng cực.
"Mười năm khổ tu, ngay cả một tia cảm ứng linh khí cũng không có. Tư chất: Căn cốt phàm thai. Mệnh số: Bình phàm cả đời."
Lý Hữu Đạo vung tay, một tờ giấy trục xuất bay thẳng vào mặt Tô Trường Ca: "Thái Huyền Môn không nuôi phế vật. Xuống núi đi, tìm một thị trấn nào đó, làm một gã sai vặt hoặc phu phen. Đừng ảo tưởng về cửa tiên nữa, đó là nơi mà loại kiến hôi như ngươi cả đời này không chạm tới được."
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
"Hóa ra là phế vật mười năm sao? Thật lãng phí linh gạo của tông môn." "Nhìn cái vẻ nghèo hèn đó đi, tu tiên cái gì chứ? Về nhà nuôi lợn cho rồi!"
Tô Trường Ca không nói gì. Hắn cúi xuống, nhặt tờ giấy trục xuất bị vùi trong tuyết lên, phủi sạch bụi bặm. Đôi mắt hắn không có sự tuyệt vọng, mà chỉ có một luồng sương mù thâm trầm đến đáng sợ.
Hắn là người xuyên không. Mười năm qua, hắn đã nỗ lực hơn bất cứ ai, nhưng cái thế giới này dường như đang trêu đùa hắn. Càng nỗ lực, quy luật thiên địa càng như muốn bóp nghẹt hắn.
"Bình phàm?"
Hắn khẽ lẩm bẩm, quay lưng bước đi. Mỗi bước chân đạp lên tuyết tạo ra tiếng "lạo xạo" cô quạnh. Hắn đi qua cổng đá cao vút của Thái Huyền Môn, nơi từng là giấc mơ của hắn, nay chỉ còn là một sự mỉa mai cay đắng.
Ngay khi Tô Trường Ca bước chân ra khỏi ranh giới địa phận của Thái Huyền Môn, trong thức hải sâu thẳm của hắn đột ngột vang lên một tiếng "Oanh!" như sấm sét nổ tung.
[Đinh! Cảm ứng được ý chí của ký chủ đã đạt đến điểm bộc phát Nhân - Quả.] [Hệ thống Vận Mệnh Hư Vô bắt đầu dung hợp...] [10%... 40%... 90%... Dung hợp hoàn tất!]
Tô Trường Ca khựng lại. Một bảng quang màn huyền ảo hiện lên trước mắt hắn, rực rỡ và cổ xưa, mang theo hơi thở vượt xa cả thời gian.
[Chào mừng ký chủ đã thoát khỏi ràng buộc bình phàm. Hệ thống kích hoạt "Lựa chọn Tân thủ". Vận mệnh của ngài nằm trong tay ngài:]
Lựa chọn 1: Nhận ngay tu vi Thánh Nhân cảnh.
Cái giá: Đạo cơ bị khóa chặt, trong 10 năm tới không thể đột phá, vĩnh viễn không thể chạm tới Đế lộ.
Lựa chọn 2: Công pháp Thiên cấp tuyệt thế: Vạn Đạo Luân Hồi Quyết.
Ưu điểm: Tu luyện đến đại thành có thể khống chế sinh tử.
Lựa chọn 3: Thể chất sinh mệnh vô song: Tiên Thiên Đạo Phôi phối hợp ẩn giấu Vận Mệnh Hư Vô Thể.
Phúc lợi: Thể chất đứng thứ 2 vạn cổ (công khai) và Thể chất cấm kỵ (ẩn giấu). Thiên địa sủng ái, vạn pháp triều bái.
Tô Trường Ca nhìn vào lựa chọn thứ ba. Trái tim vốn đã nguội lạnh của hắn bắt đầu đập liên hồi. Tu vi cấp tốc chỉ là nhất thời, công pháp có thể tìm sau, nhưng Thể chất chính là gốc rễ để hắn đứng vững trên đỉnh cao nhất của thế giới này.
"Ta chọn lựa chọn thứ ba!"
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã nhận được: Tiên Thiên Đạo Phôi & Vận Mệnh Hư Vô Thể.] [Bắt đầu quá trình tẩy tủy, tái tạo thần hồn...]
Ngay giây phút đó, một cột sáng khổng lồ màu tím vàng đột ngột xé toạc màn mây mù u ám của núi Thái Huyền, phóng thẳng lên tận chín tầng trời cao.
"Ầm ầm ầm!"
Toàn bộ vạn dặm núi rừng rung chuyển dữ dội. Trên bầu trời, hư ảnh của hàng vạn vị tiên nhân đột ngột hiện ra, đồng loạt cúi đầu về hướng Tô Trường Ca. Tiếng chuông đại đạo vang lên rền vang, gột rửa mọi uế tạp của trần gian.
Dị tượng: Vạn Pháp Triều Bái!
Lý Hữu Đạo và các đệ tử Thái Huyền Môn phía sau trợn tròn mắt, kinh hoàng ngã quỵ xuống đất. Áp lực linh khí lúc này nồng đậm đến mức khiến họ cảm thấy như đang đối diện với một vị Chân Tiên vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ triệu năm.
Tô Trường Ca đứng giữa trung tâm cột sáng. Làn da hắn bắt đầu phát ra ánh sáng ngọc thạch, mỗi lỗ chân lông đều đang hô hấp theo nhịp điệu của vũ trụ. Hắn cảm nhận được, cái gọi là "linh khí" vốn mờ mịt trước đây, giờ đây lại đang tranh nhau ùa vào cơ thể hắn như những đứa trẻ tìm về với mẹ.
Trong bóng tối của hư không, một giọng nói cổ xưa và uy nghiêm của hệ thống lại vang lên:
[Đinh! Cảnh báo: Thể chất của ký chủ quá mạnh, đã gây ra sự chú ý của các lão quái vật viễn cổ. Nhiệm vụ đầu tiên: Hãy lựa chọn một chỗ dựa đủ mạnh để bảo hộ quá trình trưởng thành.]
Ở phía xa, chín con rồng tàn hồn đang kéo theo một cỗ chiến xa cổ xưa, nghiền nát không gian mà tới...