Sự yên tĩnh đến rợn người bao trùm lấy chân núi Thái Huyền.
Cột sáng tím vàng vẫn chưa tan biến, nó như một thanh thần kiếm cắm thẳng vào tâm linh của mỗi tu sĩ đang có mặt tại đây. Lý Hữu Đạo – vị trưởng lão ngoại môn vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, nay hai đầu gối không tự chủ được mà run rẩy, quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh. Lão cảm giác như mỗi tấc không khí xung quanh đều mang nặng ngàn cân, đè ép khiến lão không cách nào ngẩng đầu lên nổi.
"Dị tượng... Vạn Pháp Triều Bái, Tử Khí Đông Lai vạn dặm... Đây là thánh thể xuất thế trong truyền thuyết sao?"
Lý Hữu Đạo lắp bắp, đôi mắt đục ngầu tràn đầy vẻ kinh hoàng và hối hận. Lão nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Trường Ca – kẻ mà lão vừa gọi là "kiến hôi". Lúc này, quanh thân thiếu niên ấy không còn là vải thô rách nát, mà là những đạo văn huyền ảo đang đan dệt thành một chiếc áo choàng ánh sáng, thần thánh đến mức không thể nhìn trực diện.
Tô Trường Ca đứng đó, hắn đang chìm đắm trong một cảm giác kỳ diệu chưa từng có.
Tiên Thiên Đạo Phôi đang điên cuồng thôn phệ linh khí thiên địa, nhưng điều đáng sợ hơn chính là Vận Mệnh Hư Vô Thể. Hắn cảm thấy mình như một bóng ma đứng ngoài dòng thời gian, hắn có thể thấy những sợi tơ mờ ảo kết nối giữa mình và những người xung quanh – đó chính là Nhân Quả.
[Đinh! Thể chất đang ở giai đoạn dung hợp sơ khởi. Ký chủ đã đạt đến Thối Thể Cảnh: Cực Cảnh.] [Nhục thân cường độ: Kim Thân Sơ Hiện. Linh khí dự trữ: Vô hạn.]
Cảm nhận sức mạnh bộc phát trong từng thớ thịt, Tô Trường Ca khẽ nắm chặt nắm đấm. Một tiếng "bộp" vang lên, không khí dưới tay hắn bị bóp nát, tạo ra một cơn gió xoáy nhỏ. Hắn quay đầu lại, ánh mắt bình thản lướt qua Lý Hữu Đạo.
"Trưởng lão Lý, tờ giấy trục xuất này... ta có cần ký tên không?"
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng rơi vào tai Lý Hữu Đạo lại chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang.
"Tô... Tô tiểu hữu... không, Tô đại nhân! Lão phu có mắt không tròng, lão phu chỉ là muốn thử thách..."
"Ầm!"
Một tiếng gầm của rồng thần cắt ngang lời biện bạch hèn hạ của lão.
Từ phía chân trời xa xôi, không gian bỗng nhiên nứt toác ra một khe hở khổng lồ. Chín con Thần Long tàn hồn, dù chỉ còn là những bộ xương trắng lờ mờ ánh lửa lân tinh, nhưng uy áp của chúng vẫn đủ để khiến cả dãy núi Thái Huyền phải rên rỉ. Chúng kéo theo một cỗ chiến xa bằng đồng cổ xưa, rỉ sét loang lổ nhưng lại mang theo sát khí của mười vạn năm chiến trường.
Trên chiến xa, một lão giả mặc áo bào xám đơn giản, tóc trắng xõa tung, đôi mắt như chứa đựng cả một dải ngân hà đang sụp đổ. Lão chính là Thái Sơ Lão Tổ - Khương Thái Hư.
"Thái Huyền Môn? Một đám đom đóm mà cũng dám sỉ nhục vầng trăng sáng?"
Giọng nói của lão tổ vang lên, vạn vật im bạt. Lão bước xuống từ hư không, mỗi bước chân đều đạp lên một đóa hoa sen bằng pháp tắc đạo văn. Chỉ trong nháy mắt, lão đã đứng trước mặt Tô Trường Ca.
Đám người Thái Huyền Môn, từ Tông chủ cho đến đệ tử, lúc này đều đã quỳ rạp dưới đất, trán chạm xuống tuyết, không một ai dám ho một tiếng. Trước mặt một vị chuẩn bị chạm tới ngưỡng Thánh Đạo như Khương Thái Hư, họ chẳng khác nào những hạt cát ven đường.
Khương Thái Hư không liếc nhìn họ lấy một cái. Lão nhìn Tô Trường Ca, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên kích động, thậm chí là run rẩy. Lão nhìn thấy trên người thiếu niên này là một cái "Đạo Phôi" hoàn mỹ nhất mà lão từng gặp trong đời, thậm chí... lão còn cảm nhận được một luồng khí tức hư vô mà ngay cả tu vi của lão cũng không thể nhìn thấu.
"Hảo! Hảo! Hảo!" Khương Thái Hư cười lớn, tiếng cười làm rung chuyển cả mây trời. "Mười vạn năm! Thái Sơ Thần Điện ta chờ đợi mười vạn năm, cuối cùng cũng chờ được một vị chủ nhân thực sự!"
Lão tổ hơi cúi người, đưa tay ra trước mặt Tô Trường Ca – một hành động khiến tất cả các đại lão đang bí mật quan sát bằng thần niệm từ xa đều phải rúng động.
"Tô Trường Ca tiểu hữu, Thái Huyền Môn nhỏ bé này không chứa nổi chân long như ngươi. Ngươi có nguyện ý cùng lão phu về Thái Sơ Thần Điện? Ta không nhận ngươi làm đệ tử, vì thế gian này không ai có tư cách làm thầy ngươi. Ngươi gia nhập, liền là Thần Tử duy nhất của Thái Sơ. Địa vị ngang hàng với ta, đứng trên vạn người, hưởng dụng tài nguyên của cả một thần địa tích lũy triệu năm!"
Tô Trường Ca nhìn bàn tay gầy guộc nhưng chứa đựng sức mạnh hủy thiên diệt địa của lão tổ. Hắn biết đây là cơ hội lớn nhất. Nhưng hắn là người hiện đại, hắn hiểu giá trị của sự trao đổi.
"Lão tổ, nếu ta là Thần tử, lời của ta có trọng lượng thế nào?" Trường Ca điềm tĩnh hỏi.
Khương Thái Hư ánh mắt lóe lên sự tán thưởng: "Ý chí của ngươi chính là ý chỉ của Thần Điện. Ngươi muốn giết ai, Thần Điện giúp ngươi diệt môn. Ngươi muốn cứu ai, Thiên Đạo cũng phải nhường đường!"
Tô Trường Ca gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quay sang nhìn Lý Hữu Đạo đang run như cầy sấy bên cạnh.
"Vậy thì, việc đầu tiên ta muốn làm trên cương vị Thần tử..." Tô Trường Ca chỉ tay về phía Lý Hữu Đạo, "Người này vừa rồi nói ta là kiến hôi, còn nói tiên môn không nuôi phế vật. Ta thấy, một kẻ có nhãn quang như thế này làm trưởng lão, đúng là làm nhục linh khí của thiên địa."
Khương Thái Hư hừ lạnh một tiếng, thậm chí không thèm ra tay, chỉ một ánh mắt liếc qua.
"Phốc!"
Lý Hữu Đạo ngay lập tức nổ tung thành một làn sương máu, ngay cả thần hồn cũng bị nghiền nát thành bụi bặm, vĩnh viễn không thể luân hồi.
"Thần tử đại nhân đã nói ngươi là nhục linh khí, vậy ngươi không cần tồn tại nữa." Khương Thái Hư thản nhiên nói, như vừa mới quét đi một hạt bụi.
Toàn bộ Thái Huyền Môn lặng ngắt như tờ. Tông chủ Thái Huyền Môn quỳ đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng không dám hé răng kêu oan cho trưởng lão của mình.
Tô Trường Ca bước lên chiến xa đồng cổ. Hắn đứng cạnh lão tổ, nhìn xuống dưới chân mình. Lúc này, hắn không còn là thiếu niên bị vứt bỏ trong bão tuyết, mà là ngôi sao rực rỡ nhất vừa mới trỗi dậy.
"Lão tổ, đi thôi. Ta muốn xem, Thái Sơ Thần Điện có đủ lớn để chứa chấp tham vọng của ta hay không."
Chiến xa rồng gầm, xé rách không gian, biến mất vào hư vô, để lại sau lưng một truyền thoại chấn động cả giới vực.