Chiến xa đồng cổ nghiền nát hư không, lướt đi giữa những dòng lưu tinh rực rỡ. Bên trong chiến xa, Tô Trường Ca khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí tinh thuần nhất của thiên địa đang tự tìm đến, len lỏi qua lỗ chân lông, rèn giũa gân cốt của hắn.
Tiên Thiên Đạo Phôi không cần hắn phải vận công, nó tựa như một nam châm vĩnh cửu hút lấy tinh hoa của vũ trụ.
"Thần tử, chúng ta tới rồi." Giọng nói của Thái Sơ Lão Tổ - Khương Thái Hư vang lên đầy vẻ cung kính.
Tô Trường Ca mở mắt, đứng dậy bước ra mũi xe. Hiện ra trước mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở. Giữa biển mây tím vô tận là hàng ngàn hòn đảo lơ lửng, mỗi hòn đảo đều tọa lạc những cung điện nguy nga rực rỡ thần quang. Ở trung tâm là một tòa thánh điện cao vút tận trời xanh, tỏa ra khí tức trấn áp vạn cổ. Đó chính là Thái Sơ Thần Điện.
Tuy nhiên, ngay khi chiến xa vừa áp sát cổng chính, Tô Trường Ca đã cảm nhận được hàng ngàn đạo thần niệm mang theo sự tò mò, thăm dò, và đặc biệt là sự đố kỵ rực lửa đang quét tới.
Dưới cổng vòm bằng Vạn Đạo Thạch, hàng vạn đệ tử Thần Điện đã tập kết. Dẫn đầu là một nam tử mặc chiến giáp bạc, tay cầm trường thương, khí thế như mãnh hổ xuống núi. Đó chính là Hạng Võ — thủ tịch đệ tử ngoại điện, người sở hữu Chiến Thần Thể (Hạng 15 trong 100 Thánh thể).
"Cung nghênh Lão Tổ quy tông!"
Tiếng hô vang dội, nhưng ánh mắt của Hạng Võ lại khóa chặt vào Tô Trường Ca đứng cạnh lão tổ. Hắn không phục! Thái Sơ Thần Điện là thánh địa tu hành, kẻ mạnh làm vua. Tại sao một thiếu niên nhìn qua không có chút tu vi dao động nào lại được tôn làm Thần Tử — vị trí vốn dành cho kẻ gánh vác vận mệnh của cả Thần Điện?
Khương Thái Hư thu hồi chiến xa, dắt Tô Trường Ca hạ xuống lễ đài cao nhất. Lão quét mắt nhìn chúng nhân, giọng nói lạnh lùng truyền khắp vạn dặm:
"Từ hôm nay, Tô Trường Ca chính là Thần Tử của Thái Sơ. Lời của hắn chính là ý chỉ của ta. Ai không phục, bước ra!"
Không gian im lặng đến đáng sợ. Nhưng sự im lặng đó không kéo dài lâu. Hạng Võ bước ra một bước, trường thương trong tay cắm mạnh xuống đất khiến mặt đá nứt toác.
"Lão Tổ! Đệ tử không dám nghi ngờ nhãn quang của ngài. Nhưng vị trí Thần Tử quan hệ đến hưng vong của Thần Điện. Kẻ được chọn phải có sức mạnh trấn áp thế hệ trẻ. Vị sư đệ này... thoạt nhìn chỉ là Thối Thể Cảnh. Nếu truyền ra ngoài, Thần Điện ta sẽ bị thiên hạ chê cười!"
Khương Thái Hư nheo mắt, sát khí bắt đầu ngưng tụ. Lão định ra tay thì một cánh tay thon dài, trắng trẻo của Tô Trường Ca đã đưa lên ngăn lại.
Tô Trường Ca bước tới mép lễ đài, nhìn xuống Hạng Võ. Trong nhãn quan của hắn, Vận Mệnh Hư Vô Thể đang vận hành. Hắn nhìn thấy một sợi chỉ nhân quả màu đỏ rực đầy tính chiến đấu trên người Hạng Võ, nhưng ở vị trí đan điền của đối phương lại có một vết nứt nhỏ do tu luyện quá độ.
"Ngươi tên là Hạng Võ?" Tô Trường Ca bình thản hỏi.
"Phải! Nếu ngươi có thể đỡ được một thương của ta mà không lùi bước, ta, Hạng Võ, nguyện quỳ xuống gọi ngươi một tiếng Thần Tử!" Hạng Võ quát lớn, khí thế Chiến Thần Thể bùng phát, linh khí hóa thành một hư ảnh chiến thần khổng lồ phía sau.
Đệ tử xung quanh xôn xao: "Hạng sư huynh đã đạt đến Thông Thiên Cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là bước vào Linh Vũ giới. Thần Tử mới này sao có thể đỡ nổi?"
Tô Trường Ca không dùng linh khí, hắn chỉ đơn giản vận chuyển nhục thân. Thối Thể Cực Cảnh khiến xương cốt hắn phát ra tiếng nổ giòn giã như rồng ngâm. Hắn thản nhiên nói:
"Ta không dùng tu vi áp chế ngươi. Ta đứng đây, nếu ngươi có thể khiến ta nhấc chân khỏi vị trí này, ta sẽ từ bỏ vị trí Thần Tử. Nhưng nếu ngươi không làm được, ngươi phải làm hộ vệ canh cửa Thần Tử Điện cho ta trong vòng một năm. Ngươi dám không?"
"Ngông cuồng! Nhận lấy một thương!"
Hạng Võ giận dữ, trường thương hóa thành một đạo thanh long lao vút tới. Sức mạnh này đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ. Nhưng khi mũi thương chỉ còn cách lồng ngực Tô Trường Ca ba tấc, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.
Tô Trường Ca không tránh, cũng không đỡ bằng vũ khí. Hắn chỉ đưa hai ngón tay lên, kẹp lấy mũi thương đang quay cuồng với tốc độ cực đại.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Một làn sóng xung kích thổi quét xung quanh khiến những đệ tử đứng gần đó phải lùi lại. Hạng Võ trợn tròn mắt, hắn cảm giác như mũi thương của mình không phải đâm vào một con người, mà là đâm vào một bức tường vĩnh hằng được tạo ra từ kim loại thái cổ.
"Sức mạnh nhục thân... sao có thể... ngươi mới chỉ là Thối Thể?" Hạng Võ run giọng, dù hắn có dốc toàn bộ linh khí vào thương, mũi thương vẫn không nhúc nhích dù chỉ một li.
Tô Trường Ca nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng hư không: "Chiến Thần Thể của ngươi rất mạnh, nhưng đan điền của ngươi đã rạn nứt vì tham công liều lĩnh. Một thương này của ngươi, thiếu đi 'Đạo', chỉ có 'Lực'. Mà trước mặt Tiên Thiên Đạo Phôi, lực lượng không có đạo chính là phế phẩm."
Nói đoạn, ngón tay Tô Trường Ca khẽ búng một cái.
"Răng rắc!"
Cây trường thương cấp linh khí cấp cao của Hạng Võ vỡ vụn thành từng mảnh. Một luồng lực lượng phản chấn cực đại đánh thẳng vào ngực Hạng Võ, khiến hắn bay ngược ra sau trăm trượng, nện mạnh vào cột đá, phun ra một ngụm máu tươi.
Toàn trường lặng ngắt. Một vị Thông Thiên Cảnh đỉnh phong, bị một kẻ Thối Thể Cảnh dùng hai ngón tay phế bỏ vũ khí?
Tô Trường Ca chắp tay sau lưng, tà áo bay phất phơ trong gió mây của Thái Sơ. Hắn nhìn quanh một vòng, giọng nói mang theo uy áp nhục thân cực cảnh:
"Còn ai không phục nữa không?"
Hàng vạn thiên kiêu cúi đầu. Khương Thái Hư nhìn thấy cảnh này, nụ cười trên môi càng thêm đậm. Lão biết, mình đã không chọn lầm người.
Hạng Võ gượng dậy, lau vết máu trên khóe môi, ánh mắt từ đố kỵ chuyển sang kính sợ tột cùng. Hắn quỳ một gối xuống, thanh âm khàn khàn:
"Thần Tử vô song... Hạng Võ tâm phục khẩu phục. Từ nay về sau, nguyện canh giữ Thần Tử Điện, bảo vệ sự tôn nghiêm của ngài!"
[Đinh! Nhiệm vụ "Uy Chấn Thần Điện" hoàn thành.] [Ký chủ nhận được phần thưởng: Thánh Huyết Khởi Nguyên. Đang bắt đầu dung hợp...]
Tô Trường Ca cảm nhận một giọt máu đỏ sậm rực rỡ như hồng ngọc rơi vào tim mình. Hắn biết, con đường tu hành thực sự giờ mới bắt đầu.