Sảnh tiệc Thiên Hải Phủ lúc này không còn là nơi yến tiệc, mà đã biến thành một sát trận kinh hoàng. Luồng yêu khí đen kịt từ lão giả Vạn Yêu Quật như những con rắn độc lượn lờ, phối hợp với kiếm ý sắc lạnh của Kiếm Vô Song, tạo thành một gọng kìm tử vong nhắm thẳng vào Tô Trường Ca.
"Thần tử, cẩn thận! Hắc bào nhân đó là Hắc Trăn Xà Vương, tu vi là Thông Thiên Cảnh thất trọng!" Khương Vân Hi thanh âm lo lắng, tay nàng đã kết ấn chuẩn bị ra tay.
Tô Trường Ca vẫn đứng đó, tà áo không chút lay động trước cuồng phong. Hắn nhìn hai kẻ trước mặt bằng ánh mắt như nhìn hai con sâu cái kiến:
"Một con rắn già, một tên kiếm khách nửa mùa. Các ngươi nghĩ số lượng có thể bù đắp được khoảng cách về 'Đạo' sao?"
Hắc Trăn Xà Vương cười lên quái dị, mười ngón tay gầy guộc vung ra, hóa thành mười đạo hắc quang chứa kịch độc: "Chết đến nơi còn mạnh miệng! Đạo Phôi của ngươi sẽ là huyết thực tốt nhất cho vương của ta!"
"Oanh!"
Tô Trường Ca không lùi mà tiến lên một bước. Một bước này đạp xuống, mặt đất phủ viện không chỉ nứt toác mà toàn bộ trận pháp bảo hộ của phủ thành chủ đều sụp đổ. Hắn đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên trời, lẩm bẩm:
"Thái Sơ Trấn Thiên Chưởng!"
Linh khí tím vàng trong bán kính mười dặm điên cuồng tụ hội, hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên không trung ép xuống. Bàn tay này mang theo uy áp của Tiên Thiên Đạo Phôi, dường như mang nặng sức mạnh của cả một phương trời.
Hắc quang kịch độc của Xà Vương vừa chạm vào kim quang đã tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Lão già hắc bào kinh hãi hét lên: "Không thể nào! Ngươi mới chỉ là Thông Thiên sơ kỳ, sao có thể dẫn động thiên địa quy tắc mạnh đến thế?"
Tô Trường Ca không trả lời, bàn tay ép xuống càng nhanh.
"Rầm!"
Hắc Trăn Xà Vương bị một chưởng đánh thẳng xuống mặt sàn, toàn thân xương cốt vỡ vụn, máu yêu nhuộm đỏ cả thảm gấm. Một vị Thông Thiên thất trọng, bị nhất chưởng trấn áp đến mức không thể động đậy!
Cùng lúc đó, Kiếm Vô Song đã áp sát từ phía sau, bản mệnh thần kiếm hóa thành một tia sáng trắng tuyệt diệt: "Nhìn đi đâu đó! Nhận lấy một kiếm này của ta!"
Tô Trường Ca thậm chí không quay đầu lại. Tay trái hắn khẽ búng ra một cái, quy luật Vận Mệnh Hư Vô vận hành. Hắn không đánh vào kiếm của Kiếm Vô Song, mà đánh vào "điểm nút" của kiếm ý.
"Răng rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Kiếm ý của Kiếm Vô Song vốn đang ở đỉnh phong bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn. Thanh thần kiếm cấp linh khí tuyệt phẩm lại bị hai ngón tay của Tô Trường Ca kẹp chặt, không thể tiến thêm dù chỉ nửa tấc.
"Kiếm ý của ngươi quá tạp, không đủ thuần khiết." Tô Trường Ca lạnh lùng nói, rồi khẽ phát lực.
"Keng!"
Thanh thần kiếm gãy đôi. Kiếm Vô Song bị lực lượng phản chấn đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào cột đá, khuôn mặt tràn đầy vẻ không tin nổi. Đạo tâm kiếm đạo của hắn mười mấy năm khổ tu, trong phút chốc bị Tô Trường Ca bẻ gãy.
Cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ. Những vị trưởng lão, thánh tử của các tông môn khác đều đứng hình, da đầu tê dại. Đây không còn là thiên tài chiến đấu nữa, đây là một sự nghiền ép về đẳng cấp sinh mệnh.
Tô Trường Ca chậm rãi bước tới trước mặt Hắc Trăn Xà Vương đang thoi thóp. Hắn giẫm chân lên đầu lão ta, nhạt nhẽo nói: "Vạn Yêu Quật muốn chơi, ta sẽ cùng các ngươi chơi đến cùng. Nhưng ngươi, không thấy được ngày đó đâu."
"Phốc!"
Một luồng linh lực tím vàng xuyên thủng đầu Xà Vương, thần hồn câu diệt.
[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Thu hoạch 5000 điểm phản diện.] [Nhận được đạo cụ: "Mật Đồ Thần Miếu" (1/3).]
Tô Trường Ca thu tay lại, ánh mắt thản nhiên lướt qua Lâm Phàm đang run rẩy ở góc sảnh. Lâm Phàm lúc này thực sự sợ hãi. Hắn nhận ra mọi sự ẩn nhẫn, mọi át chủ bài của mình trước sức mạnh tuyệt đối này dường như đều trở nên nực cười.
"Lâm Phàm, lại đây." Tô Trường Ca đột ngột gọi.
Lâm Phàm giật mình, run rẩy tiến lại: "Thần... Thần tử đại nhân có gì sai bảo?"
Tô Trường Ca đưa cho hắn một cái túi trữ vật, chính là đồ vật thu được từ xác của Xà Vương: "Cầm lấy, đem đi xử lý sạch sẽ. Coi như đây là phần thưởng cho việc ngươi 'giám sát' kẻ địch xâm nhập."
Lâm Phàm cúi đầu nhận lấy, trong lòng hận thù xen lẫn sợ hãi. Hắn biết Tô Trường Ca đang sỉ nhục mình, bắt mình phải dọn dẹp xác chết của kẻ vừa định giết hắn, nhưng hắn không có quyền từ chối.
Tô Trường Ca quay sang Thành chủ Thiên Hải đang đứng ngẩn ngơ: "Tiệc tan rồi. Sáng mai, mở cổng Thái Cổ Thần Miếu, ta muốn vào đó xem thử."
Hắn bước đi, Khương Vân Hi và Hạng Võ theo sau với vẻ mặt tự hào tột độ. Đêm nay, cái tên Tô Trường Ca sẽ chính thức trở thành cơn ác mộng của mọi thiên tài Đông Hoang.