Sáng sớm hôm sau, phía trên vùng biển Vô Tận cạnh Thiên Hải Thành, một luồng hào quang xám xịt đột ngột xé toạc bầu trời. Tiếng chuông cổ quái vọng lại từ hư không, khiến mặt biển vốn đang dậy sóng bỗng chốc phẳng lặng như gương.
Từ trong hư không mờ ảo, một tòa kiến trúc khổng lồ, rêu phong và đầy vết tích của thời gian dần hiện hữu. Đó chính là Thái Cổ Thần Miếu – di tích bị phong ấn từ thời đại thần thoại.
"Mở rồi! Thái Cổ Thần Miếu đã mở!"
Hàng vạn đạo ánh sáng từ trong thành bay vút lên. Các thiên tài của mười đại tông môn không còn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, ai nấy đều dốc toàn lực lao về phía cổng miếu.
Chiến xa đồng cổ của Thái Sơ Thần Điện vẫn thong dong đi sau cùng. Tô Trường Ca đứng ở mũi xe, đôi mắt lấp lánh thần quang nhìn chằm chằm vào những phù văn cổ trên cánh cổng đá. Nhãn Quan Nhân Quả của hắn thấy rõ, cánh cổng này không phải là lối vào duy nhất, mà là một cái bẫy lớn để lọc bỏ những kẻ yếu đuối.
"Vân Hi, Hạng Võ, lát nữa vào trong, hai người hãy dẫn đệ tử đi hướng Đông Nam, nơi đó có Linh Nguyên Quả chín muồi, đủ để các ngươi ổn định tu vi." Tô Trường Ca bình thản ra lệnh.
"Thần tử, vậy còn người?" Khương Vân Hi lo lắng hỏi.
"Ta có việc phải làm với vị 'tạp dịch' của mình." Tô Trường Ca liếc nhìn xuống Lâm Phàm đang đứng khép nép phía sau.
Lâm Phàm lúc này đang run lên vì kích động. Lão sư trong nhẫn vừa truyền âm: "Lâm Phàm, ta đã cảm ứng được! Lối vào bí mật không nằm ở cổng chính, mà nằm ở kẽ hở không gian dưới chân thềm đá thứ chín. Nếu vào được đó, ngươi sẽ trực tiếp tới 'Hóa Long Trì', nơi có thể giúp ngươi tái tạo lại gân cốt, vượt xa Đạo Phôi!"
"Được! Lần này ta phải nhanh hơn hắn!" Lâm Phàm thề độc.
Ngay khi đoàn người tiến sát cổng miếu, giữa lúc hỗn loạn, Lâm Phàm đột ngột thi triển một loại bộ pháp kỳ lạ, lách qua đám đông và biến mất vào một kẽ nứt không gian dưới chân thềm đá.
Tô Trường Ca chứng kiến cảnh đó, khóe môi khẽ nhếch: "Con chuột đã tìm thấy hang. Chúng ta đi thôi."
Hắn không đi theo lối mòn của Lâm Phàm một cách lộ liễu. Thay vào đó, hắn vận hành Vận Mệnh Hư Vô Thể, trực tiếp bước vào hư không, bám theo sợi chỉ nhân quả của Lâm Phàm một cách hoàn hảo.
Bên trong Thần Miếu, không gian rộng lớn như một thế giới riêng biệt. Lâm Phàm đang chạy điên cuồng qua những dãy hành lang đổ nát, mùi hương của Thiên Mệnh Chi Thủy ngày càng đậm.
"Sắp tới rồi! Lão sư, con thấy ánh sáng của Hóa Long Trì!" Lâm Phàm reo lên.
Trước mặt hắn là một hồ nước nhỏ tỏa ra sương mù trắng xóa, giữa hồ có một đài sen đá chứa đầy chất lỏng màu vàng kim rực rỡ. Đây chính là báu vật có thể khiến phàm nhân hóa rồng, khiến thiên tài lột xác thành chí tôn.
Lâm Phàm định lao tới thì một giọng nói lạnh nhạt, thân thuộc đến mức khiến hắn dựng tóc gáy vang lên ngay sau lưng:
"Lâm Phàm, ngươi đúng là một tạp dịch tận tụy. Không quản ngại hiểm nguy tìm thấy báu vật này cho ta, ta nên thưởng cho ngươi thế nào đây?"
Lâm Phàm quay phắt lại, khuôn mặt biến dạng vì kinh hãi: "Tô... Tô Trường Ca! Sao ngươi lại ở đây?!"
Tô Trường Ca thong dong bước ra từ hư không, tà áo tím vàng không vương một hạt bụi. Hắn nhìn Hóa Long Trì, rồi lại nhìn Lâm Phàm, ánh mắt tràn đầy vẻ giễu cợt:
"Nếu không có ngươi dẫn đường, muốn tìm thấy nơi này quả thực tốn chút tâm tư. Lâm Phàm, ngươi quả nhiên là 'Phúc tinh' của ta."
Lâm Phàm điên cuồng gào lên: "Không! Đây là của ta! Lão sư, giúp con!"
Trong nhẫn, tàn hồn Chuẩn Đế thở dài bất lực: "Lâm Phàm... hắn đã sớm gieo 'Nhân Quả Ấn' lên người ngươi rồi. Chúng ta chỉ là quân cờ trong tay hắn. Hãy chạy đi! Nếu không, ngay cả mạng cũng không giữ được!"
Nhưng Tô Trường Ca làm sao để hắn chạy thoát dễ dàng như vậy? Hắn khẽ đưa tay ra, tu vi Thông Thiên Cảnh (Cực Cảnh) bùng phát, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh Hóa Long Trì.
"Hóa Long Trì này, ta nhận. Còn ngươi, hãy ở lại đây canh cửa cho ta một chút. Có mấy 'vị khách' đang tới, hãy dùng thực lực của Thiên Phẩm đỉnh cấp để đón tiếp họ đi."
Nói xong, Tô Trường Ca nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống đài sen giữa hồ. Hắn bắt đầu vận hành công pháp, trực tiếp hấp thụ luồng sức mạnh khởi nguyên này để rèn luyện nhục thân lên tầng thứ cao hơn.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía hành lang. Đệ tử của Thiên Kiếm Tông và Vạn Yêu Quật đã bám theo linh khí tìm tới.
Lâm Phàm đứng đó, tay cầm đoản kiếm, mặt xám ngoét. Hắn nhận ra, mình lại một lần nữa bị Tô Trường Ca dùng làm "kẻ gánh họa". Muốn sống, hắn buộc phải chiến đấu với đám người đang lao tới để bảo vệ nơi này – cũng là bảo vệ cho quá trình tu luyện của kẻ hắn thù nhất.
[Đinh! Ký chủ thành công cướp đoạt cơ duyên "Hóa Long Trì".] [Khí vận của Lâm Phàm sụt giảm 500 điểm. Ký chủ nhận được: 8000 điểm phản diện và kỹ năng "Hóa Thần Thủ".]
Tô Trường Ca nhắm mắt, cảm nhận dòng chảy vàng kim đang thấm vào từng tế bào. Hắn biết, sau lần lột xác này, Thông Thiên Cảnh của hắn sẽ thực sự vô địch.