MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Thế Thần Tử - Vạn Cổ Tô Trường CaChương 7: ÁP CHẾ KHÍ VẬN, KẺ TÔI TỚ MỚI

Tuyệt Thế Thần Tử - Vạn Cổ Tô Trường Ca

Chương 7: ÁP CHẾ KHÍ VẬN, KẺ TÔI TỚ MỚI

1,087 từ · ~6 phút đọc

Bàn tay linh khí màu tím vàng của Tô Trường Ca như một ngọn núi lớn áp đỉnh, mang theo quy luật của Tiên Thiên Đạo Phôi, khóa chặt mọi đường lui của Lâm Phàm.

Dưới quảng trường, Lâm Phàm cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung. Hơi thở của hắn nghẹn lại, áp lực từ vị Thần tử trên cao kia không chỉ đè nén nhục thân, mà còn như muốn nhìn thấu mọi bí mật sâu kín nhất trong linh hồn hắn.

"Lão sư! Làm sao bây giờ? Hắn thật sự nhìn ra người rồi!" Lâm Phàm gầm thét trong thức hải, đôi mắt vằn vện tia máu.

"Hỗn xược! Kẻ này rốt cuộc là quái thai phương nào?" Chuẩn Đế tàn hồn bên trong chiếc nhẫn cũng đang hoảng loạn vô cùng. "Hắn chỉ là Khí Hải Cảnh, nhưng đạo vận trên người hắn lại mang theo hơi thở của 'Hư Vô'. Lâm Phàm, đừng phản kháng! Nếu ngươi ra tay lúc này, Thái Sơ Lão Tổ chỉ cần một ý niệm sẽ khiến ngươi tan thành mây khói. Hãy giao ra một phần linh hồn ấn ký của ta để lừa gạt hắn!"

Lâm Phàm nghiến răng, dù không cam tâm nhưng hắn hiểu rõ đại cục. Hắn gồng mình chống đỡ bàn tay linh lực, run rẩy lấy ra một mảnh ngọc giản từ trong chiếc nhẫn, quỳ rạp xuống đất:

"Thần tử đại nhân bớt giận! Trong nhẫn quả thực có một luồng linh khí cổ xưa mà đệ tử vô tình nhận được từ một vị tiền bối tọa hóa. Đệ tử không dám giấu diếm, đây chính là thần niệm của vị tiền bối đó để lại!"

Tô Trường Ca thu hồi bàn tay linh khí, đứng chắp tay sau lưng, tà áo bay phất phơ. Hắn thản nhiên nhìn mảnh ngọc giản, trong lòng thầm gọi hệ thống:

[Đinh! Ký chủ đã gây áp lực cực đại, khiến Thiên Mệnh Chi Tử phải chịu khuất phục sơ bộ.] [Khí vận của Lâm Phàm giảm bớt 100 điểm. Ký chủ nhận được: 1000 điểm phản diện và "Đoạt Thiên Thuật" (Sơ cấp).]

Một nụ cười ẩn ý hiện lên trên môi Tô Trường Ca. Hắn không cần nhìn ngọc giản kia cũng biết đó chỉ là một cái bẫy nhỏ. Tuy nhiên, giết một con cá đang béo tốt không bằng nuôi nó để lấy trứng. Lâm Phàm có "Khí vận của nhân vật chính", mỗi lần hắn tìm được bảo vật, Tô Trường Ca chỉ cần tới "thu hoạch" là xong.

"Ồ? Thì ra là tàn hồn tiền bối." Tô Trường Ca bước xuống từng bước không trung, mỗi bước đi đều khiến đạo vận quanh thân rung động. Hắn đứng trước mặt Lâm Phàm, nhìn xuống bằng ánh mắt cao cao tại thượng:

"Tư chất Thiên phẩm đỉnh cấp, lại có kỳ duyên. Nếu đuổi ngươi đi thì thật là đáng tiếc cho nhân tài. Nhưng... tâm tính ngươi không định, lại mang theo bí mật vào Thần Điện, không thể trực tiếp làm đệ tử nòng cốt."

Lâm Phàm cúi đầu, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, trong lòng hận đến thấu xương nhưng miệng vẫn phải nói: "Xin Thần tử chỉ dạy."

"Hạng Võ!" Tô Trường Ca gọi.

"Có đệ tử!" Hạng Võ bước tới, khí thế bừng bừng.

"Thần Tử Điện vẫn còn thiếu một kẻ quét dọn và chăm sóc linh dược. Lâm Phàm này tư chất tốt, để hắn làm tạp dịch tại Thần Tử Điện của ta. Ngươi hãy trông chừng hắn cho tốt."

Câu nói này của Tô Trường Ca chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lâm Phàm và toàn bộ thiên tài có mặt tại đó. Thiên phẩm đỉnh cấp tư chất... đi làm tạp dịch quét sân? Đây là sự sỉ nhục cực độ!

"Ngươi...!" Lâm Phàm ngẩng đầu, đôi mắt rực lửa giận.

"Sao? Ngươi không muốn?" Tô Trường Ca nheo mắt, áp lực của Vận Mệnh Hư Vô đột ngột bộc phát khiến Lâm Phàm cảm thấy như thiên địa sắp sụp đổ.

Lão già trong nhẫn vội vàng truyền âm: "Nhẫn nhịn! Lâm Phàm, làm tạp dịch ở Thần Tử Điện tuy nhục nhã, nhưng đó là nơi linh khí nồng đậm nhất, lại gần kề Đạo Phôi. Ngươi có thể mượn đạo vận của hắn để tu luyện nhanh hơn. Đây là 'Nằm vùng' để phục thù!"

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Đệ tử... tuân mệnh. Nguyện làm tạp dịch cho Thần tử."

Khương Vân Hi đứng bên cạnh nhìn cảnh này, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Nàng nhận thấy Tô Trường Ca dường như đang cố tình nhắm vào thiếu niên này. Tại sao một vị Thần tử cao quý lại phải tốn công với một kẻ nhỏ bé như vậy? Trừ khi... thiếu niên kia thực sự có điểm gì đó cực kỳ đáng sợ.

Tô Trường Ca quay người, phất tay áo: "Cuộc tuyển chọn tiếp tục. Lâm Phàm, đi theo Hạng Võ về nhận việc. Đừng để ta thấy lá khô trên sân, nếu không... ngươi không cần ở lại Thần Điện nữa."

Chiến thuyền chở Tô Trường Ca và đoàn tùy tùng bay về hướng Thần Tử Điện. Ngồi trong khoang thuyền, Tô Trường Ca nhắm mắt, cảm nhận sự tăng trưởng của tu vi.

[Đinh! Nhờ áp chế Thiên Mệnh Chi Tử, tốc độ dung hợp Thánh Huyết tăng nhanh.] [Tu vi hiện tại: Khí Hải Cảnh ngũ trọng (Cực Cảnh).]

Hắn khẽ cười. Lâm Phàm mới chỉ là khởi đầu. Thế giới này rộng lớn, những kẻ tự xưng là "Thiên mệnh" còn rất nhiều. Hắn sẽ dùng danh nghĩa Thần tử, từng bước một thu hoạch toàn bộ thiên hạ khí vận, nghịch chuyển vận mệnh để chạm tới vị trí Hỗn Độn Nguyên Thủy Thể hạng nhất truyền thuyết kia.

Bất chợt, hệ thống lại vang lên một thông báo mới:

[Nhiệm vụ dài hạn: "Cấm Địa Thái Sơ".]

Nội dung: Trong vòng 3 tháng tới, hãy tiến vào tầng sâu nhất của cấm địa Thần Điện để tìm kiếm mảnh vỡ của Vận Mệnh Thạch.

Cảnh báo: Lâm Phàm cũng sẽ tìm cách lẻn vào đây để tìm kiếm cơ duyên khôi phục tàn hồn cho lão sư.

"Trùng hợp vậy sao?" Tô Trường Ca mở mắt, nhìn về hướng dãy núi mây mù bao phủ phía sau Thần Điện. "Lâm Phàm, hy vọng ngươi không làm ta thất vọng. Hãy tìm thấy bảo vật trước đi, rồi ta sẽ tới 'giúp' ngươi giữ hộ."