Thần Tử Điện vào buổi sớm mai đẹp như một bức tranh thủy mặc, nhưng đối với Lâm Phàm, đây là một địa ngục trần gian đầy tủi nhục.
Trong khi Tô Trường Ca đang ngồi trong tẩm điện, được Khương Vân Hi đích thân mang tới linh quả nghìn năm để bồi bổ đạo cơ, thì Lâm Phàm lại phải cầm chiếc chổi làm từ tre linh mộc, lầm lũi quét dọn từng kẽ đá trên quảng trường rộng lớn.
"Nhìn kìa, đó là 'Thiên phẩm tư chất' trong truyền thuyết đấy sao? Hóa ra Thiên phẩm cũng chỉ để quét rác mà thôi." Một vài đệ tử đi ngang qua, cố ý nói lớn rồi cười nhạo.
Lâm Phàm cúi gằm mặt, đôi mắt vằn vện tia máu, bàn tay siết chặt cán chổi đến mức phát ra tiếng "răng rắc". Mỗi lời mỉa mai như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng cao ngạo của hắn.
"Ẩn nhẫn! Lâm Phàm, nhất định phải ẩn nhẫn!" Tiếng của lão già trong nhẫn vang lên đầy nghiêm nghị: "Ngươi không thấy sao? Linh khí ở đây đậm đặc gấp mười lần bên ngoài, lại còn mang theo hơi thở của Tiên Thiên Đạo Phôi. Mỗi khi ngươi quét dọn, hãy vận hành Hỗn Nguyên Công, mượn đạo vận của hắn để rèn luyện khí hải của mình. Đây là cơ hội trời ban, kẻ ngu ngốc mới chỉ thấy nhục nhã!"
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, ép bản thân bình tĩnh lại. Hắn bắt đầu điều hòa hơi thở, mỗi nhát chổi đưa ra đều mang theo một quy luật đặc thù. Quả nhiên, hắn cảm thấy linh khí xung quanh đang chậm rãi thấm vào cơ thể, khiến tu vi Khí Hải Cảnh ngũ trọng của hắn bắt đầu có dấu hiệu lung lay, tiến gần tới lục trọng.
Trên ban công cao nhất của Thần Tử Điện, Tô Trường Ca thản nhiên tựa mình vào thành lan can bằng ngọc, ánh mắt hờ hững nhìn xuống bóng dáng nhỏ bé đang quét dọn phía dưới.
"Hắn rất bền bỉ." Khương Vân Hi đứng bên cạnh, khẽ nhận xét. "Một thiên tài bị sỉ nhục như vậy mà vẫn có thể bình tâm tu luyện ngay trong lúc làm việc. Thần tử, người để hắn ở đây, thật sự không sợ nuôi hổ trong nhà sao?"
Tô Trường Ca đón lấy chén trà từ tay nàng, khóe môi khẽ nhếch: "Nuôi hổ? Không, hắn không phải hổ. Hắn là một con chuột tìm kho báu rất giỏi. Có hắn ở đây, những thứ ẩn giấu trong bóng tối của Thần Điện này sẽ sớm lộ diện thôi."
Hắn khẽ vận hành Vận Mệnh Hư Vô Thể. Trong mắt hắn, sợi chỉ khí vận vàng kim trên đầu Lâm Phàm lúc này đang không ngừng dao động, tỏa ra những nhánh nhỏ hướng về phía dãy núi mờ mịt ở phía sau Thần Điện — Cấm Địa Thái Sơ.
[Đinh! Cảm ứng được Thiên Mệnh Chi Tử đang tìm cách định vị lối vào bí mật của Cấm Địa.] [Nhiệm vụ phụ: Để Lâm Phàm mở đường. Ký chủ chỉ cần chờ đợi thời cơ để "hái quả".]
Tô Trường Ca đặt chén trà xuống, quay sang Hạng Võ đang đứng hộ vệ: "Hạng Võ, thông báo cho các trưởng lão. Một tháng sau, ta sẽ tiến vào Cấm Địa Thái Sơ để rèn luyện nhục thân. Trong thời gian này, bất kể Lâm Phàm làm gì, miễn là không rời khỏi đỉnh núi, cứ để hắn tự nhiên."
Hạng Võ hơi ngẩn người, nhưng lập tức cúi đầu: "Tuân mệnh!"
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, Lâm Phàm lén lút rời khỏi phòng tạp dịch, tiến về phía vách đá phía sau Thần Tử Điện.
"Lão sư, người chắc chắn lối vào phụ nằm ở đây chứ?" Lâm Phàm thì thầm.
"Chắc chắn! Thái Sơ Thần Điện vốn xây dựng trên một mảnh vỡ của Thượng Cổ Thần vực. Cấm địa đó chứa đựng Vạn Đạo Bản Nguyên. Nếu ngươi có thể lấy được một giọt, không chỉ vết nứt đan điền được chữa lành, mà ngươi còn có thể lột xác, áp đảo cả cái gọi là Đạo Phôi kia!" Lão già trong nhẫn đầy phấn khích.
Lâm Phàm lần theo sự chỉ dẫn, tìm thấy một khe đá hẹp bị che phủ bởi trận pháp cổ xưa. Nhờ kiến thức của lão sư Chuẩn Đế, hắn dễ dàng tìm ra kẽ hở và lẻn vào trong.
Hắn không biết rằng, ngay từ khoảnh khắc hắn bước chân vào khe đá, một đạo thần niệm hư vô đã lặng lẽ bám theo sau lưng hắn.
Trong mật thất, Tô Trường Ca mở mắt, đôi đồng tử hiện lên hai vòng xoáy màu tím vàng huyền bí.
"Lâm Phàm ơi Lâm Phàm, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng. Bản nguyên của Thần vực sao? Thứ đó, ta cũng rất muốn nếm thử."
Tô Trường Ca đứng dậy, toàn thân phát ra tiếng sấm nổ vang rền. Tu vi của hắn lúc này đã đạt đến Khí Hải Cảnh cửu trọng đỉnh phong. Chỉ thiếu một bước nữa, hắn sẽ khai phá Thiên địa kiều, bước vào Thông Thiên Cảnh.
Hắn không vội vàng đuổi theo Lâm Phàm ngay lập tức. Con mồi cần thời gian để tìm thức ăn, và hắn — thợ săn vĩ đại nhất — sẽ chỉ xuất hiện vào lúc con mồi tưởng rằng mình đã chiến thắng.
"Vân Hi, chuẩn bị một chút. Sáng mai chúng ta sẽ 'tình cờ' đi dạo phía sau núi."
Tô Trường Ca khẽ cười, nụ cười mang theo sự tính toán vạn cổ, lạnh lùng và bá đạo vô song. Hành trình chinh phục Cấm địa, thu hoạch Khí vận chính thức bắt đầu từ đây.