Sâu trong dãy núi phía sau Thần Tử Điện, sương mù không còn mang màu tím cát tường mà chuyển sang một sắc xám xịt, u uất. Đây là nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, nơi những trận pháp thời Thái Cổ đã mục nát nhưng vẫn còn đủ sức nghiền nát một vị cường giả Thông Thiên Cảnh trong nháy mắt.
Lâm Phàm đang chật vật di chuyển giữa những bụi gai linh mộc sắc nhọn. Y phục tạp dịch của hắn đã rách rưới, máu thấm đỏ đôi vai.
"Lão sư, chúng ta đã đi sâu vào ba mươi dặm, khí tức của Vạn Đạo Bản Nguyên vẫn còn xa lắm sao?" Lâm Phàm thở dốc, tay nắm chặt một đoản kiếm rỉ sét nhưng ẩn chứa linh quang.
"Kiên trì! Phía trước là đầm lầy Hóa Cốt, vượt qua đó sẽ tới ngoại vi nội điện." Lão giả trong nhẫn vừa dứt lời, sắc mặt bỗng biến đổi: "Cẩn thận! Có yêu khí cực mạnh!"
"Gào!"
Một tiếng gầm chấn động màng nhĩ vang lên. Từ trong đầm lầy, một con U Minh Trăn khổng lồ, toàn thân phủ vảy đen bóng, đôi mắt đỏ ngầu như hai đèn lồng máu lao vút ra. Đây là yêu thú cấp bốn, tương đương với tu sĩ Khí Hải Cảnh đỉnh phong, nhưng nhờ nhục thân yêu tộc, sức chiến đấu của nó đủ để áp chế một Thông Thiên Cảnh sơ kỳ.
Lâm Phàm nghiến răng, vận hành Hỗn Nguyên Công đến cực hạn. Hắn biết mình không thể lùi bước. Dưới sự chỉ điểm của lão sư, hắn dùng một chiêu "Kiếm Ảnh Lưu Tinh", hóa thành một đạo ánh sáng đâm thẳng vào mắt con quái vật. Cuộc chiến diễn ra kịch liệt, Lâm Phàm phải dùng đến cả bí pháp tiêu hao huyết khí mới có thể chém đứt đầu con trăn sau nửa canh giờ quần thảo.
Hắn quỵ xuống, hơi thở dồn dập, nhìn xác con yêu thú với vẻ đắc ý: "Cuối cùng cũng xong. Tinh hạch của con U Minh Trăn này đủ để con đột phá Khí Hải lục trọng..."
"Bốp, bốp, bốp!"
Tiếng vỗ tay thong thả vang lên từ phía sau gốc cổ thụ đại thụ nghìn năm.
Lâm Phàm cứng đờ người, da đầu tê dại. Hắn quay phắt lại, và đồng tử co rụt khi thấy một bóng dáng áo tím thêu rồng vàng đang bước tới, phong thái ung dung như đang đi dạo trong vườn nhà.
"Thần... Thần tử?!" Lâm Phàm thốt lên, giọng run rẩy.
Tô Trường Ca bước tới, đi cùng hắn là Khương Vân Hi với dải lụa trắng bay lượn quanh thân. Tô Trường Ca liếc nhìn xác con yêu thú, rồi nhìn Lâm Phàm đang nhếch nhác dưới đất, khóe môi khẽ nhếch:
"Lâm Phàm, ngươi làm tạp dịch ở Thần Tử Điện nhưng lại trốn việc vào đây giết sâu bọ sao? Đúng là một kẻ cần cù."
Khương Vân Hi nhíu mày nhìn Lâm Phàm: "Gỗ mục không thể chạm khắc. Đường chính không đi, lại lẻn vào lối mòn cấm địa. Ngươi có biết nếu không có Thần tử đi tuần tra, ngươi đã sớm làm phân bón cho đầm lầy này rồi không?"
Lâm Phàm uất ức đến mức muốn hộc máu. Hắn là người giết quái, hắn là người đổ máu, giờ lại thành kẻ "trốn việc" và được "cứu mạng"?
Tô Trường Ca không thèm để ý đến biểu cảm của Lâm Phàm, hắn tiến tới xác con yêu thú, tay trái khẽ phất. Một luồng lực lượng Tiên Thiên Đạo Phôi bộc phát, trực tiếp rút ra viên tinh hạch màu đen rực rỡ từ đầu con trăn.
"Yêu đan này mang theo âm khí quá nặng, đối với tu vi của ngươi không có lợi, ngược lại sẽ làm loạn đạo cơ." Tô Trường Ca thản nhiên bỏ viên tinh hạch vào nhẫn trữ vật của mình, rồi ném ra một viên linh thạch hạ phẩm xuống đất như ban phát: "Cầm lấy cái này mà bồi bổ. Coi như ta thưởng cho ngươi công lao 'dẫn đường' phát hiện ra yêu thú."
Lâm Phàm nhìn viên linh thạch hạ phẩm dưới đất, mắt muốn rách ra vì giận. Đó là tinh hạch của yêu thú cấp bốn! Hắn đã suýt mất mạng để có được nó!
[Đinh! Khí vận của Lâm Phàm bị tổn hại nặng nề. Ký chủ thu hoạch thành công: 1500 điểm phản diện.] [Kích hoạt hiệu ứng "Cướp đoạt nhân quả": Ký chủ đã danh chính ngôn thuận chiếm lấy chiến lợi phẩm của Thiên Mệnh Chi Tử.]
"Đi thôi Vân Hi, phía trước dường như có thứ gì đó thú vị hơn." Tô Trường Ca thản nhiên bước qua người Lâm Phàm, như thể hắn chỉ là một hòn đá ven đường.
Đợi khi bóng dáng Tô Trường Ca khuất xa, Lâm Phàm mới gầm lên một tiếng đầy căm hận, đấm mạnh xuống đất: "Tô! Trường! Ca! Ta thề sẽ có ngày khiến ngươi phải trả giá gấp trăm lần!"
"Bình tĩnh! Lâm Phàm!" Lão sư trong nhẫn hét lên: "Ngươi không thấy sao? Hắn vừa rồi ra tay, áp lực nhục thân đã đạt đến mức kinh người. Hắn vẫn là Khí Hải Cảnh, nhưng sức mạnh đó... dường như đã vượt qua giới hạn của cảnh giới này. Hơn nữa, hắn dường như đang cố ý để ngươi đi trước. Hắn muốn ngươi làm 'mồi nhử' cho những cạm bẫy sâu hơn!"
Lâm Phàm khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Mồi nhử? Hắn coi con là chó săn của hắn sao?"
"Muốn nghịch thiên, phải nhẫn nhục. Đi theo hắn! Nếu hắn gặp đại nạn trong cấm địa, đó chính là lúc chúng ta ra tay đoạt lại tất cả!" Lão già âm trầm nói.
Phía trước, Tô Trường Ca bước đi thong dong, ánh mắt liếc nhìn bảng hệ thống. Hắn biết Lâm Phàm sẽ không quay lại. Một kẻ mang khí vận nhân chính sẽ luôn bám theo "cơ duyên", và đó chính là điều Tô Trường Ca cần.
Hắn khẽ vận chuyển Vận Mệnh Hư Vô Thể, cảm nhận một luồng sức mạnh cổ xưa đang vẫy gọi ở phía trung tâm cấm địa.
"Thông Thiên Cảnh... ta muốn ở ngay tại đây, dùng bản nguyên của Thần vực để đột phá!"