MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 10

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 10

1,422 từ · ~8 phút đọc

Ngày khai trương của "Gốm Lặng" không có ruy băng đỏ, không có lẵng hoa chúc mừng rực rỡ từ các đối tác cũ, cũng chẳng có tiếng nhạc xập xình để thu hút sự chú ý. Duy chỉ treo một chiếc chuông gió nhỏ bằng gốm ngay trước hiên nhà, để mỗi khi gió từ con rạch thổi qua, nó lại phát ra những âm thanh lanh lảnh như một lời mời gọi kín đáo.

An dậy từ sớm. Cô cắm những nhành hoa dại vừa hái sau vườn vào những chiếc lọ gốm tự tay mình nặn. Cô thay bộ váy màu lanh nhạt, đứng trước gương và hít thở thật sâu. Đôi bàn tay cô vẫn run, nhưng cô cố gắng giấu chúng vào túi áo. Cô sợ, nhưng đó là một nỗi sợ pha lẫn với sự hy vọng – một cảm giác mà từ rất lâu rồi cô chưa từng có.

"Em ổn chứ?" Duy bước đến, đặt một tách trà gừng ấm lên bàn gỗ. Anh mặc chiếc áo polo đơn giản, trông trẻ trung và tự tại hơn hẳn vị Giám đốc sáng tạo đầy áp lực của vài tháng trước.

An gật đầu, khẽ mỉm cười. Duy nắm lấy tay cô, một cái siết nhẹ thay cho mọi lời trấn an.

Vị khách đầu tiên là một người phụ nữ trung niên với đôi mắt u sầu, trên tay dắt một cậu bé khoảng bảy tuổi. Cậu bé dường như có vấn đề về hành vi, cậu liên tục vò nát gấu áo và không ngừng phát ra những tiếng kêu vô nghĩa. Người mẹ trông kiệt quệ, bà nhìn vào bảng hiệu "Gốm Lặng" một hồi lâu rồi mới ngập ngừng bước vào.

Duy tiến đến đón khách bằng một giọng nói trầm thấp, vừa đủ nghe: "Chào chị, mời chị và cháu vào trong. Ở đây, chúng con chỉ nặn gốm và lắng nghe sự im lặng thôi."

Người mẹ thở phào như vừa trút được một gánh nặng. Bà không cần phải giải thích về đứa con của mình, không cần phải xin lỗi vì những tiếng ồn của cậu bé. Ở đây, dường như mọi thứ đều được chấp nhận.

An đứng sau quầy, tim cô đập thình thịch khi thấy đứa trẻ tiến về phía bàn gốm. Cậu bé nhìn những khối đất sét trắng tinh trên kệ với vẻ tò mò xen lẫn sợ hãi. Theo bản năng, An định lùi lại, nhưng khi thấy ánh mắt cầu cứu từ người mẹ, cô chợt khựng lại. Cô nhớ đến chính mình – một bọt khí loay hoay trong khối đất dày.

An bước ra khỏi quầy. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy một khối đất nhỏ, ngồi xuống đối diện với cậu bé. Cô bắt đầu nặn một hình thù đơn giản – một chú chim nhỏ đang đậu trên cành. Cậu bé nhìn theo đôi bàn tay của An, những tiếng kêu vô nghĩa dần nhỏ đi. Cô đẩy khối đất về phía cậu, đưa cho cậu một chiếc que gỗ nhỏ.

Duy đứng từ xa quan sát, lồng ngực anh dâng lên một niềm tự hào khó tả. An đang làm điều mà không một khóa học kỹ năng xã hội nào dạy được: cô đang dùng sự thấu hiểu của một tâm hồn bị tổn thương để kết nối với một tâm hồn bị tổn thương khác.

Giữa lúc không khí đang dần trở nên ấm áp, tiếng chuông cửa bỗng reo lên dồn dập, phá vỡ không gian tĩnh lặng.

Bà Minh bước vào. Bà vẫn quý phái trong bộ đồ hiệu, nhưng khuôn mặt thì đanh lại vì giận dữ. Theo sau bà là hai người đàn ông mặc vest đen – có lẽ là trợ lý hoặc vệ sĩ cũ của Duy.

"Duy! Con thực sự định kết thúc sự nghiệp của mình ở cái nơi rách nát này sao?" Bà Minh lớn tiếng, ánh mắt khinh khỉnh lướt qua những chiếc kệ gỗ mộc mạc và dừng lại ở người phụ nữ cùng đứa trẻ đang ngồi nặn đất. "Con nhìn xem con đang tiếp đón hạng người nào? Đây là cái 'thế giới riêng' mà con nói đó hả?"

Người mẹ của cậu bé hốt hoảng đứng dậy, định kéo con rời đi. Cậu bé bị kích động bởi giọng nói lớn của bà Minh, bắt đầu gào khóc và ném khối đất sét xuống sàn.

"Mẹ! Đủ rồi!" Duy bước lên chắn giữa bà Minh và những vị khách. Giọng anh run lên vì giận dữ nhưng vẫn cố giữ sự kiềm chế. "Đây là nơi làm việc của con. Mẹ không có quyền xúc phạm khách hàng của con ở đây."

"Con gọi đây là làm việc?" Bà Minh cười nhạt, bà chỉ tay về phía An đang run rẩy đứng cạnh cậu bé. "Hay là vì con nhỏ câm này? Con định bỏ cả gia đình, bỏ cả danh vọng để đi làm người hầu cho một đứa bệnh tật sao?"

Câu nói của bà Minh như một nhát dao chém vào không khí. An cảm thấy đất trời như đảo lộn. Nỗi sợ hãi xã hội (Social Anxiety) tồi tệ nhất của cô chính là đây: bị phán xét, bị sỉ nhục trước mặt người khác, bị coi là kẻ "bệnh tật". Cô thấy tai mình ù đi, chân tay lạnh ngắt, hơi thở bắt đầu đứt quãng.

Duy quay lại nhìn An, anh thấy cô đang rơi vào một cơn hoảng loạn tồi tệ. Anh định tiến đến ôm lấy cô, nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra.

An không chạy trốn vào phòng trong. Cô nắm chặt lấy cạnh bàn, các đầu ngón tay trắng bệch. Cô nhìn thẳng vào bà Minh – người phụ nữ quyền lực đang đại diện cho tất cả những gì cô sợ hãi bấy lâu nay.

An hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô phát ra, nhỏ nhưng rành rọt, cắt ngang sự ồn ào:

"Cháu... không phải... bệnh nhân. Cháu... là thợ gốm. Và đây... là nhà của cháu. Xin bà... đi ra."

Bà Minh sững người. Bà không ngờ một cô gái trông nhút nhát như thế lại dám đuổi bà. Sự im lặng bao trùm lấy tiệm "Gốm Lặng". Ngay cả cậu bé cũng ngừng khóc, nhìn An với vẻ ngơ ngác.

"Bà nghe thấy rồi đó mẹ," Duy nói, giọng anh giờ đây lạnh lùng như băng. "Mẹ hãy đi đi. Con không muốn gọi bảo vệ khu phố đâu. Từ nay, xin mẹ đừng đến đây nữa nếu mẹ không thể tôn trọng cuộc sống của con."

Bà Minh tím tái mặt mày vì xấu hổ. Bà nhìn Duy, rồi nhìn An với vẻ căm phẫn, cuối cùng quay lưng bước đi, gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ những tiếng khô khốc.

Khi cánh cửa đóng lại, An đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ. Duy lập tức chạy đến bên cô, bao bọc cô trong vòng tay mình. "Em làm tốt lắm, An. Em giỏi lắm..."

An tựa đầu vào vai Duy, cô khóc. Những giọt nước mắt không phải vì sợ hãi, mà là vì sự giải thoát. Cô đã nói được. Cô đã bảo vệ được "thế giới nhỏ" của mình.

Người mẹ lúc nãy tiến đến, bà đặt tay lên vai An, ánh mắt đầy sự biết ơn. "Cảm ơn cô. Cô thực sự rất mạnh mẽ."

Buổi khai trương đầu tiên kết thúc trong một bầu không khí kỳ lạ. Không có doanh thu khủng, không có lời khen ngợi hào nhoáng, nhưng có một vết nứt trong lòng An đã được vá lại bằng sự can đảm. Duy nhặt khối đất sét bị cậu bé ném xuống sàn lên, anh nhào nặn nó lại một lần nữa.

"An này," Duy khẽ nói khi họ chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn hoàng hôn. "Hôm nay, em đã thực sự bay được rồi."

An nhìn xuống đôi bàn tay mình, vẫn còn dính chút đất sét trắng. Cô lấy sổ ra, viết một dòng chữ cuối cùng cho ngày hôm nay:

"Gốm không sợ nung trong lửa. Em cũng vậy."

Bên ngoài, con rạch vẫn êm đềm chảy. "Gốm Lặng" đã vượt qua cơn bão đầu tiên. Họ biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn từ bà Minh hay từ sự hoài nghi của người đời, nhưng họ không còn sợ nữa. Vì họ biết, chỉ cần còn im lặng để thấu hiểu nhau, thì không có ngọn lửa nào có thể làm vỡ vụn tâm hồn họ.