MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 9

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 9

1,076 từ · ~6 phút đọc

Căn nhà nhỏ ở quận 9 đón họ bằng một lớp bụi mờ và mùi gỗ cũ ẩm mục sau những ngày dài vắng bóng người. Nhưng đối với Duy và An, đây không phải là một căn nhà hoang tàn, mà là một khối đất sét nguyên bản, chờ đợi những đôi tay nhào nặn để thành hình.

Họ không thuê đơn vị thi công. Họ cũng không cần những bản thiết kế 3D bóng loáng. Duy bán bớt chiếc xe sang trọng của mình, đổi lấy một chiếc xe bán tải cũ để chở vật liệu và giữ lại một khoản tiền tiết kiệm cho những ngày sắp tới. Lần đầu tiên trong đời, đôi tay vốn chỉ quen lướt trên bàn phím và ký kết hợp đồng của Duy phải cầm lấy chổi sơn, kìm điện và búa đinh.

"An này, nhìn tôi có giống thợ xây chuyên nghiệp không?" Duy hỏi, mặt anh lấm lem những vệt sơn trắng, trên đầu đội một chiếc mũ làm từ báo cũ.

An đứng bên cạnh, đang tỉ mỉ dùng giấy nhám chà lên mặt chiếc kệ gỗ cũ mà họ nhặt được từ một tiệm đồ cũ. Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn anh rồi khẽ cười. Nụ cười của cô giờ đây đã bớt đi vẻ rụt rè, thay vào đó là sự thư thái mà chỉ những người đã tìm thấy bến đỗ mới có được. Cô cầm một mẩu gỗ nhỏ, viết lên đó:

"Anh giống một người đang thực sự sống."

Duy khựng lại, anh nhìn vệt sơn trắng trên tay mình, rồi nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi nắng đang nhảy múa trên những tán lá. "Phải rồi, An ạ. Hóa ra 'sống' không phải là ngồi trên tầng 40 và nhìn xuống dưới, mà là chạm tay vào những thứ xù xì này."

Họ bắt đầu công việc cải tạo với một nhịp độ chậm rãi. Duy lo những việc nặng như sơn lại tường, gia cố mái hiên và lắp đặt hệ thống đèn vàng ấm áp. An phụ trách phần "linh hồn". Cô đi nhặt những viên đá cuội ngoài bờ rạch về trang trí bồn hoa, cô chọn những tấm rèm bằng vải thô màu be để ánh sáng có thể đi xuyên qua một cách dịu nhẹ nhất.

Đặc biệt, họ thiết kế một khu vực mà An gọi là "Góc im lặng". Đó là một chiếc bàn gỗ dài đặt sát cửa sổ nhìn ra con rạch, nơi không có máy xoay, chỉ có đất sét và những dụng cụ nặn bằng gỗ. Ở đó, khách đến không cần phải nói chuyện với nhau, họ chỉ cần ngồi cạnh nhau và để đôi tay lên tiếng.

Một buổi trưa, khi cả hai đang cùng ăn bánh mì kẹp thịt và uống nước vối dưới bóng mát của giàn hoa giấy, An bỗng ngập ngừng rút từ túi áo ra một bản phác thảo nhỏ.

"Em muốn tên tiệm là 'Gốm Lặng'. Anh thấy sao?"

Duy nhẩm đọc cái tên đó. "Gốm Lặng... Hay lắm. Một nơi mà gốm kể chuyện, còn con người thì lặng yên để lắng nghe chính mình." Anh nắm lấy bàn tay còn dính bụi gỗ của cô. "Tên tuyệt lắm, An."

Nhưng công việc không chỉ toàn màu hồng. Ngày thứ mười, hệ thống điện cũ kỹ của căn nhà bỗng dưng chập cháy, khiến toàn bộ căn nhà chìm trong bóng tối. Duy loay hoay với mớ dây nhợ giữa cái nóng hầm hập của buổi trưa ngoại ô, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Anh cảm thấy một thoáng bực bội nhen nhóm – cảm giác thất bại của một người vốn quen với việc mọi thứ phải vận hành trơn tru.

Anh ném chiếc kìm xuống đất, thở dốc. Đúng lúc đó, anh cảm thấy một luồng gió mát rượi từ phía sau. An đang đứng đó, tay cầm một chiếc quạt giấy nhỏ, lặng lẽ quạt cho anh. Cô không hỏi "Anh có sao không?", cô chỉ đứng đó, sự hiện diện của cô như một liều thuốc an thần cực mạnh.

An đặt một chai nước lạnh vào tay anh, rồi chỉ tay vào khoảng không tối om của căn nhà. Cô lấy sổ ra viết:

"Trong bóng tối, chúng ta mới thấy rõ những vết nứt cần được sửa. Đừng vội, Duy."

Duy nhìn dòng chữ, rồi nhìn cô gái nhỏ bé đang kiên nhẫn đứng cạnh mình. Anh nhận ra rằng, mở một tiệm gốm không phải là đích đến, mà là quá trình họ học cách đối diện với những hỏng hóc của cuộc đời một cách bình thản nhất. Anh mỉm cười, nhấp một ngụm nước, rồi lại cầm kìm lên. "Được rồi, chúng ta sẽ sửa nó từ từ."

Đến cuối tuần, "Gốm Lặng" đã cơ bản hoàn thiện. Những bức tường màu kem nhạt, những chiếc kệ gỗ chứa đầy những khối đất sét trắng tinh khôi, và mùi gỗ mới quyện với mùi trà nhài thanh khiết. Duy đặt chiếc bảng hiệu bằng gỗ mộc do chính tay anh khắc chữ lên trước cổng.

Đêm đó, họ ngồi lại với nhau trong không gian mới. Không có sếp tổng, không có bà Minh, không có những cuộc điện thoại thúc giục. Chỉ có tiếng nước chảy từ con rạch nhỏ và ánh đèn vàng dìu dịu.

"An này," Duy khẽ nói, mắt nhìn ra xa. "Ngày mai chúng ta sẽ mở cửa đón những vị khách đầu tiên. Em... em đã sẵn sàng chưa?"

An siết chặt tách trà trong tay. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, như một bóng ma lẩn khuất trong tâm trí cô. Nghĩ đến việc phải tiếp đón người lạ, cô vẫn thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Nhưng lần này, cô không cúi đầu nữa. Cô nhìn Duy, người đàn ông đã vì cô mà bỏ lại cả một bầu trời rực rỡ để về đây "nghịch đất".

An gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng chắc chắn. Cô viết:

"Em sẵn sàng rồi. Vì em biết, cho dù em không nói được, anh vẫn sẽ hiểu."

Dưới ánh đèn, hai kẻ vụn vỡ nhìn nhau, mỉm cười. Ngày mai, "Gốm Lặng" sẽ mở cửa. Đó không chỉ là một cửa hiệu, đó là một lời tuyên ngôn rằng: Ngay cả khi bạn vỡ vụn, bạn vẫn có quyền tìm thấy một nơi để bình yên và bắt đầu lại từ những điều nhỏ bé nhất.