MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 8

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 8

1,197 từ · ~6 phút đọc

Quyết định mở một thế giới riêng không bao giờ dễ dàng như cách người ta nói về nó trong những câu chuyện cổ tích. Khi Duy và An tách khỏi cái ôm, hơi ấm vẫn còn đọng lại trên vai áo, nhưng thực tế đã lập tức gõ cửa với những âm thanh khô khốc của sự phản đối.

Người đầu tiên họ phải đối mặt không ai khác chính là dì của An – bà Liên. Khi Duy bước vào căn phòng nhỏ và tuyên bố về dự định cùng An mở tiệm gốm, bà Liên nhìn anh bằng ánh mắt đầy sự nghi hoặc. Với bà, một người đàn ông hào nhoáng như Duy giống như một cơn gió lạ, dễ dàng thổi bay tâm hồn mong manh của cháu gái mình rồi lại biến mất.

"Cậu nói cậu sẽ nghỉ việc để mở tiệm gốm với nó?" Bà Liên khoanh tay, giọng bà rền rĩ sự lo lắng. "Cậu có tiền, có tương lai. Còn con An nó không như người ta. Nó sợ đám đông, nó không biết giao tiếp. Cậu định để nó ra đứng tiệm cho người ta chỉ trỏ à? Tôi đưa nó về quê là để nó được yên ổn."

An đứng nép sau lưng Duy, đôi bàn tay cô bấu chặt vào gấu áo anh. Từng lời của dì như những nhát búa gõ vào nỗi tự ti vốn đã thâm căn cố đế của cô. Đúng, cô không biết giao tiếp. Cô sẽ làm hỏng mọi chuyện mất thôi.

Nhưng Duy không lùi bước. Anh quay lại nhìn An, cảm nhận được sự run rẩy của cô, rồi anh quay sang bà Liên, giọng nói cực kỳ điềm tĩnh:

"Dì ạ, yên ổn không có nghĩa là trốn chạy. An có một tài năng thiên bẩm, và gốm là cách cô ấy nói chuyện với thế giới. Chúng con sẽ không mở một cửa hàng thông thường. Đó sẽ là một không gian dành cho những người cần sự tĩnh lặng. Con lo phần quản lý, giấy tờ; An chỉ cần nhào nặn tâm hồn mình vào đất. Dì hãy cho cô ấy một cơ hội để chứng minh rằng cô ấy có thể đứng vững bằng chính đôi tay mình."

Lần đầu tiên trong đời, An thấy mình cần phải lên tiếng. Cô không thể mãi núp bóng sự bảo vệ của người khác. Cô bước lên một bước, đứng cạnh Duy. Hơi thở cô dồn dập, nhưng đôi mắt thì kiên định lạ thường.

"Dì... cho con... thử một lần. Con không muốn... trốn nữa."

Bà Liên lặng người. Bà chưa bao giờ thấy An nói một câu dài và nhìn thẳng vào mắt bà như thế. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm nhịp lòng của họ. Sau cùng, bà thở dài, một tiếng thở dài trĩu nặng nhưng đã có phần nới lỏng: "Được rồi, nếu hai đứa đã quyết chí thế. Nhưng dì chỉ cho hai đứa ba tháng. Nếu tiệm không xong, An phải theo dì về quê."

Thử thách của An mới chỉ là khởi đầu, thử thách của Duy còn nặng nề hơn gấp bội. Chiều hôm đó, anh hẹn mẹ mình tại một quán cà phê yên tĩnh để nói rõ sự tình.

Bà Minh ngồi đối diện anh, tay cầm tách trà nhưng không uống. Khi nghe Duy nói anh đã chính thức nộp đơn xin nghỉ việc và sẽ dùng số tiền tiết kiệm để mở một xưởng gốm nhỏ cùng một cô gái lạ mặt, bà Minh đã không kiềm chế được mà đập mạnh tách trà xuống đĩa.

"Con điên rồi, Duy! Mẹ đầu tư cho con học hành, để con có vị trí này, không phải để con đi làm một gã thợ nặn đất rẻ tiền!" Bà Minh rít lên qua kẽ răng. "Và cô gái đó là ai? Một kẻ mắc bệnh tâm lý? Con định làm từ thiện hay đang tự hủy hoại đời mình?"

"Cô ấy không phải là kẻ mắc bệnh, mẹ ạ. Cô ấy là người đã cứu con khỏi việc phát điên vì sự kỳ vọng của mẹ," Duy đáp, giọng anh không hề có sự oán trách, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. "Con đã sống cuộc đời của mẹ suốt mười năm qua rồi. Giờ là lúc con sống cho chính mình. Con không cần phải rực rỡ nữa, mẹ ạ. Con chỉ cần bình yên."

Bà Minh đứng phắt dậy, gương mặt quý phái méo xệch đi vì tức giận và thất vọng. "Nếu con bước ra khỏi đây để làm cái việc điên rồ đó, thì từ nay con không còn là con trai mẹ nữa. Mẹ không có đứa con nhu nhược như thế!"

Bà bỏ đi, để lại Duy ngồi đó giữa những ánh nhìn tò mò của mọi người. Anh thấy tim mình đau thắt, nhưng lạ kỳ thay, lồng ngực anh lại nhẹ bẫng. Một sợi dây ràng buộc cuối cùng đã đứt. Đau đớn, nhưng tự do.

Duy rời quán cà phê, anh lái xe về phía xưởng gốm thứ Bảy. Anh không muốn về căn hộ cao cấp của mình, anh chỉ muốn thấy An.

Họ gặp nhau ở cổng xưởng. An nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi của Duy, cô đoán được chuyện gì đã xảy ra. Cô không hỏi, chỉ lặng lẽ đưa cho anh một mẩu giấy nhỏ cô đã chuẩn bị sẵn:

"Thế giới nhỏ của chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay chứ?"

Duy mỉm cười, anh cầm lấy tay cô, những ngón tay đan chặt vào nhau. "Phải, bắt đầu từ hôm nay. Chúng ta sẽ tìm một mặt bằng nhỏ, có ánh nắng, và có thật nhiều đất sét trắng."

Cả buổi chiều hôm đó, họ chở nhau trên chiếc xe máy cũ của Duy đi khắp các con hẻm nhỏ ven ngoại ô. Họ không tìm những tòa nhà mặt phố rực rỡ, họ tìm những ngôi nhà cũ có khoảng sân nhỏ, nơi cỏ dại có thể mọc tự do và tiếng chim hót không bị át đi bởi tiếng động cơ.

Cuối cùng, họ dừng chân trước một căn nhà gỗ nhỏ nằm cuối một con hẻm ở quận 9. Căn nhà có một giàn hoa giấy màu trắng tinh khôi, một chiếc cửa sổ lớn nhìn ra con rạch nhỏ êm đềm.

"Ở đây nhé?" Duy hỏi.

An không nói gì, cô chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh, đôi mắt nhìn về phía khung cửa sổ nơi cô tưởng tượng mình sẽ đặt bàn xoay ở đó. Ánh nắng chiều tà đổ xuống, nhuộm vàng đôi bàn tay họ. Rào cản bằng lời của những người xung quanh vẫn còn đó, nhưng khi họ đứng cạnh nhau, những lời nói ấy chỉ còn là những tiếng vang xa xăm, không còn đủ sức làm vỡ vụn khối đất sét mà họ đang cùng nhau nhào nặn cho tương lai.

Tiệm gốm của họ chưa có tên, chưa có hình hài rõ rệt, nhưng nó đã có một linh hồn: linh hồn của sự tự do và lòng can đảm được là chính mình.