MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 7

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 7

1,144 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm sụp đổ ở con hẻm nhỏ, Duy không quay lại văn phòng vào sáng thứ Hai. Anh gửi một email xin nghỉ phép dài hạn, tắt nguồn chiếc điện thoại vốn vẫn luôn rung lên từng hồi báo hiệu những rắc rối chưa giải quyết xong. Anh cần một khoảng lặng tuyệt đối để nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của chính mình.

Thế nhưng, cuộc đời vốn chẳng bao giờ để ai yên ổn chữa lành mà không ném thêm vào đó vài thử thách.

Sáng thứ Năm, khi Duy đang ngồi lẩn quẩn trong căn hộ với những phác thảo gốm nguệch ngoạc trên giấy, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Người đứng ngoài cửa là bà Minh – mẹ của anh. Bà là một người phụ nữ quý phái, sắc sảo, người đã dành cả đời để rèn giũa Duy thành một "kiểu mẫu thành đạt" để bà có thể hãnh diện với bạn bè.

"Con định trốn đến bao giờ?" Bà Minh bước vào nhà, ánh mắt lướt qua sự bừa bộn và dừng lại ở những mẩu đất sét khô khốc trên bàn với vẻ kinh tởm. "Sếp con gọi cho mẹ. Họ nói con đang gặp vấn đề tâm lý? Duy, con có biết vị trí đó bao nhiêu người thèm khát không?"

Duy nhìn mẹ, cảm giác mệt mỏi trỗi dậy. "Con chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi mẹ."

"Nghỉ ngơi bằng cách nghịch đất cát thế này à? Con bao nhiêu tuổi rồi? Con có biết là mẹ đã phải tốn bao nhiêu công sức để con có được ngày hôm nay không?" Bà Minh nâng giọng, những lời nói như những mũi kim đâm vào vết thương chưa kịp khép miệng của anh. "Mẹ không cho phép con bỏ cuộc vì mấy cái cảm xúc ủy mị này. Ngày mai, con phải ăn mặc chỉnh tề và quay lại công ty."

Khi bà Minh rời đi, không gian căn hộ sang trọng bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Duy thấy mình như một đứa trẻ bị nhốt trong lồng kính, nơi mọi hành động đều bị giám sát bởi định kiến về sự "thành công".

Ở phía bên kia thành phố, An cũng đang đối mặt với một sự xáo trộn. Người dì của cô – người thân duy nhất thường xuyên ghé thăm và lo lắng cho cô – quyết định sẽ bán căn chung cư cũ này để đưa cô về quê sống cho "có họ có hàng".

"An à, con cứ thui thủi một mình thế này dì không yên tâm. Về quê, không gian rộng rãi, con không phải lo sợ người lạ phán xét gì cả," dì cô vừa dọn dẹp vừa nói, giọng đầy vẻ lo toan.

An đứng lặng người bên bệ cửa sổ, nơi đặt chiếc bình gốm trắng cô làm cùng Duy. Về quê? Đồng nghĩa với việc cô sẽ rời xa xưởng gốm thứ Bảy, rời xa con hẻm nhỏ, và rời xa người đàn ông duy nhất có thể nghe thấy tiếng nói từ sự im lặng của cô. Nỗi lo âu xã hội thường khiến người ta muốn chạy trốn, nhưng lần đầu tiên trong đời, An thấy mình muốn ở lại. Cô muốn đấu tranh để giữ lấy một thứ gì đó, dù chỉ là một sợi dây liên kết mỏng manh.

An lấy điện thoại, ngón tay run rẩy soạn một tin nhắn cho Duy. Cô không biết anh đang phải đối mặt với bà Minh, cô chỉ biết rằng lúc này, cô cần một lý do để không bỏ cuộc.

"Anh Duy... người ta muốn em đi. Đi rất xa."

Duy nhận được tin nhắn khi anh đang đứng giữa đống đổ nát của những kỳ vọng mà mẹ anh vừa để lại. "Đi rất xa" – ba chữ đó như một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh nhận ra rằng nếu anh không đứng dậy lúc này, anh sẽ mất đi bệ đỡ cuối cùng đã cứu anh khỏi vực thẳm.

Anh không nhắn tin lại. Anh vớ lấy chiếc áo khoác, chạy xuống hầm xe. Duy lái xe như một kẻ điên giữa dòng người đông đúc, lần đầu tiên anh không quan tâm đến việc mình trông có lịch lãm hay không, anh chỉ quan tâm đến việc phải tìm thấy An.

Khi Duy xuất hiện trước cửa phòng An, anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa. An mở cửa, đôi mắt cô đỏ mọng. Nhìn thấy anh, cô bất giác lùi lại một bước, sự sợ hãi và nỗi buồn hòa quyện vào nhau.

"Đừng đi," Duy nói, giọng anh khàn đặc. "Đừng đi đâu cả, An."

"Nhưng... em không biết... làm sao để ở lại," An thầm thì, những giọt nước mắt bắt đầu rơi. "Thế giới này quá lớn, anh Duy ạ. Em chỉ là một bọt khí nhỏ, em không chịu nổi áp lực nữa."

Duy bước tới, anh không còn giữ khoảng cách hai mét nữa. Anh đặt hai tay lên vai cô, kéo cô vào một cái ôm chặt chẽ. Đây là cái ôm đầu tiên của họ – không nóng bỏng, không vồn vã, mà chỉ là sự nương tựa của hai linh hồn đang run rẩy trước gió bão.

"Nếu thế giới này quá lớn, chúng ta sẽ xây một thế giới nhỏ hơn. Chỉ có đất sét, có trà nhài, và có sự im lặng mà chúng ta hiểu." Duy thì thầm vào tóc cô. "Tôi sẽ nghỉ việc. Tôi sẽ cùng em mở một tiệm gốm nhỏ. Không quảng cáo, không KPI, không ai phán xét. Chúng ta sẽ bán những chiếc bình vỡ được vá lại bằng vàng. Em có tin tôi không?"

An tựa đầu vào lồng ngực Duy, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh. Cô thấy mình như một mảnh gốm vừa tìm thấy một mảnh khác vừa khít để ghép lại. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một bóng đen khổng lồ nữa.

"Em... tin," An trả lời, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định.

Hôm đó, trong căn chung cư cũ phủ đầy rêu xanh, một thỏa ước đã được lập ra. Một thỏa ước giữa một kẻ muốn từ bỏ vinh quang giả tạo và một kẻ muốn bước ra khỏi bóng tối của chính mình. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết làm cách nào để đối mặt với bà Minh hay việc chuyển nhà của dì, nhưng họ biết một điều: Họ sẽ không còn phải vỡ vụn một mình nữa.

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu lác đác mưa. Tiếng mưa rơi trên mái tôn xưởng gốm xa xa như đang cổ vũ cho khởi đầu của một hành trình mới – nơi những vết nứt không bị giấu đi, mà được tôn vinh bằng tình yêu và sự thấu hiểu.