MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 6

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 6

1,290 từ · ~7 phút đọc

Cánh cửa dẫn vào thế giới của An đã mở ra, nhưng cánh cửa dẫn ra khỏi áp lực của Duy thì vẫn đang bị khóa chặt bởi những xiềng xích mang tên "trách nhiệm" và "kỳ vọng".

Sáng thứ Hai, Duy bước vào công ty với tâm thế của một người vừa được tiếp thêm chút nhựa sống từ buổi tối ở căn chung cư cũ. Nhưng thực tế đã giáng cho anh một cú tát khô khốc. Trên bàn làm việc của anh là một xấp tài liệu dày cộp: Thông báo về việc tái cấu trúc bộ phận sáng tạo. Sếp tổng quyết định mời một chuyên gia từ nước ngoài về để "hỗ trợ" Duy, nhưng ai cũng hiểu đó là một bước đệm để gạt anh sang một bên sau sự cố chiến dịch lần trước.

Suốt tám tiếng đồng hồ, Duy phải ngồi trong căn phòng họp kính kín mít, đối diện với những ánh mắt dò xét và những câu hỏi thẩm vấn về hiệu suất làm việc. Anh thấy mình giống như một phạm nhân đang bị lột trần mọi giá trị. Những từ ngữ chuyên môn, những biểu đồ tăng trưởng, những chỉ số KPI... chúng bay lơ lửng xung quanh anh như những con kền kền chờ đợi sự gục ngã của một con mồi đã kiệt sức.

"Duy, anh có vẻ không tập trung?" – Vị chuyên gia mới hỏi bằng một giọng tiếng Anh chuẩn xác đến lạnh lùng.

Duy nhìn vào màn hình máy chiếu đang nhòe đi. "Tôi ổn. Tôi chỉ đang suy nghĩ."

Nhưng anh không ổn. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, kèm theo cảm giác buồn nôn quen thuộc của hội chứng Burnout giai đoạn cuối. Anh xin phép ra ngoài. Trong nhà vệ sinh vắng lặng, Duy nhìn vào gương. Người đàn ông trong đó có đôi mắt hõm sâu, làn da tái nhợt và đôi tay đang run rẩy không kiểm soát. Anh cố gắng bám vào thành bồn rửa mặt, nhưng đôi chân như muốn khuỵu xuống.

Lần đầu tiên trong đời, Duy cảm thấy ghét bỏ chính bản thân mình. Anh ghét sự hào nhoáng giả tạo này, ghét cái chức danh Giám đốc đang bóp nghẹt anh, và ghét cả việc anh không đủ dũng cảm để buông bỏ tất cả.

Chiều hôm đó, An đứng ở trạm xe buýt, lòng bồn chồn không yên. Cô vừa hoàn thành một tác phẩm mới bằng khối đất sét trắng Duy tặng – một hình nhân nhỏ đang ôm lấy đầu gối, nhưng phía sau lưng có một đôi cánh mỏng manh chưa kịp nở. Cô định mang nó đến xưởng gốm vào thứ Bảy để cho anh xem, nhưng một linh cảm không lành cứ thôi thúc cô.

An rút điện thoại ra. Cô rất hiếm khi chủ động nhắn tin cho ai, việc đó khiến cô mất rất nhiều năng lượng. Nhưng lần này, ngón tay cô lướt trên màn hình, soạn một dòng tin ngắn ngủi:

"Anh... vẫn ổn chứ?"

Nửa tiếng trôi qua. Một tiếng trôi qua. Không có hồi âm.

Nỗi lo sợ bắt đầu gặm nhấm tâm trí An. Với một người luôn cầm điện thoại 24/7 như Duy, việc im lặng lâu như vậy là một dấu hiệu bất thường. An nhớ lại địa chỉ văn phòng mà Duy từng vô tình nhắc đến. Cô mím môi, siết chặt quai túi xách. Đối với cô, việc tự mình tìm đến một tòa nhà văn phòng hiện đại, náo nhiệt là một thử thách khủng khiếp. Nhưng hình ảnh Duy ngồi cô độc trên ghế đá tối hôm đó đã tiếp thêm cho cô một chút can đảm vụn vặt.

An bắt taxi đến trung tâm thành phố. Đứng trước tòa nhà kính cao chọc trời, cô thấy mình nhỏ bé như một hạt cát. Cô hít thở sâu, kéo khẩu trang che kín mặt, lách qua đám đông hối hả để vào sảnh điện thoại.

"Cho hỏi... anh Duy... Giám đốc sáng tạo..." – An lí nhí hỏi nhân viên lễ tân.

"Anh Duy vừa mới rời đi khoảng 15 phút trước rồi ạ. Trông anh ấy có vẻ không được khỏe lắm," cô lễ tân đáp với vẻ ái ngại.

An vội vã quay ra. Cô đứng giữa vỉa hè đông đúc, nhìn dòng người qua lại mà lòng hoang mang. Anh có thể đi đâu? Về nhà? Hay lại ra xưởng gốm? Một ý nghĩ xẹt qua đầu, cô nhớ đến con hẻm nhỏ có chiếc ghế đá nơi họ đã từng ngồi.

Khi An đến nơi, trời đã bắt đầu chập choạng tối. Con hẻm vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những tán hoa giấy. Và ở đó, trên chiếc ghế đá cũ kỹ, Duy đang ngồi gục đầu vào hai lòng bàn tay. Chiếc áo vest đắt tiền bị vứt sang một bên, cà vạt nới lỏng, trông anh như một ngọn nến đã thực sự cạn sáp và bị gió thổi tắt lịm.

An tiến lại gần, bước chân cô nhẹ đến mức không phát ra tiếng động. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, không nói lời nào.

Duy ngước lên. Khi thấy An, đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng sự đổ vỡ hoàn toàn. "Tôi mất tất cả rồi, An ạ. Tôi không còn ý tưởng nào cả. Tôi không còn là Duy mà mọi người vẫn biết..." Giọng anh nghẹn lại, đầy cay đắng.

Lần này, An không dùng giấy nữa. Cô tháo khẩu trang ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi môi đang run rẩy. Cô đưa bàn tay gầy gò của mình ra, nắm lấy bàn tay to lớn nhưng lạnh ngắt của Duy.

"Anh không cần phải là... người mà họ biết," An nói, từng chữ chậm rãi nhưng rõ ràng. "Anh chỉ cần là... người ngồi cạnh em ở xưởng gốm thôi."

Duy nhìn bàn tay cô đang bao bọc lấy tay mình. Một sự đảo ngược kỳ lạ: cô gái mắc chứng sợ xã hội, người luôn cần sự bảo vệ của anh, giờ đây lại đang là điểm tựa duy nhất giữ anh lại trước vực thẳm.

"Em không sợ tôi sao? Một kẻ thất bại và thảm hại như lúc này?" Duy hỏi, nụ cười méo mó.

An lắc đầu. Cô lấy từ trong túi xách ra hình nhân bằng đất sét trắng mà cô vừa làm xong, đặt vào lòng bàn tay anh. "Nó cũng giống anh. Nó chưa bay được... vì nó đang nghỉ ngơi. Đất sét cần nghỉ... anh cũng vậy."

Duy cầm lấy hình nhân nhỏ bé ấy. Sự mịn màng của đất sét trắng cao cấp, sự tinh tế trong từng đường nét của An khiến anh cay mắt. Trong khoảnh khắc đó, áp lực của mười năm phấn đấu, nỗi sợ hãi về tương lai, sự nhục nhã vì bị thay thế... tất cả bỗng trở nên nhẹ tênh.

Anh tựa đầu vào vai An. Một hành động mà nếu là trước đây, anh sẽ thấy thật yếu đuối. Nhưng bây giờ, anh thấy mình được phép yếu đuối. An hơi khựng lại vì sự tiếp xúc đột ngột, nhưng cô không lùi lại. Cô ngồi yên, trở thành một bến đỗ bình lặng cho ngọn nến đang tạm tắt.

Đêm đó, con hẻm nhỏ chứng kiến một sự chữa lành ngược dòng. Người hướng ngoại lộng lẫy đã tìm thấy ánh sáng trong sự im lặng của người hướng nội. Họ ngồi đó rất lâu, cho đến khi những ngôi sao đầu tiên hiện lên trên bầu trời thành phố, báo hiệu rằng sau một đêm tối cạn cùng, ngày mai sẽ lại là một chương mới – một chương mà Duy sẽ không còn phải gồng mình để rực rỡ nữa.