Thành phố C mười năm trước là nơi bắt đầu của một câu chuyện cổ tích buồn. Khi đó, Lục Triết Tiêu là một thiếu gia ngông cuồng với mái tóc đen nhánh, luôn tìm cách nổi loạn để thoát khỏi sự gò bó của gia tộc. Trong một lần trốn nhà đi phượt, anh gặp nạn giữa rừng thông. Người cứu anh, chăm sóc anh qua cơn sốt rét run rẩy trong căn lều bạt rách nát chính là Tô Diệp – cô sinh viên ngành y đi thực tập tình nguyện.
Họ đã yêu nhau giữa hương thơm của cỏ dại và tiếng thông reo. Triết Tiêu từng hứa rằng, sau khi tốt nghiệp, anh sẽ đưa cô về ra mắt, sẽ cho cô một danh phận danh giá nhất. Nhưng định mệnh lại nghiệt ngã vô cùng. Trên đường trở về thành phố để thực hiện lời hứa ấy, chiếc xe của họ bị mất lái trên đoạn đèo hiểm trở. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Triết Tiêu đã đánh lái về phía mình để bảo vệ Tô Diệp, khiến anh rơi vào tình trạng hôn mê sâu với chấn thương sọ não nghiêm trọng.
Tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Tô Diệp đứng lặng lẽ như một cái bóng. Bà Lục – mẹ của Triết Tiêu – xuất hiện với vẻ quý phái nhưng lạnh lùng đến thấu xương. Bà không hề tát cô, không hề quát tháo. Bà chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở nhưng lại mang tính sát thương tột độ:
"Diệp này, nhìn con trai tôi nằm kia đi. Vì con, nó từ một thiên tài kinh doanh giờ trở thành một kẻ tàn phế không biết ngày mai. Sự hiện diện của con là lời nhắc nhở đau đớn nhất về sự thất bại của nó. Nếu con thực sự yêu nó, hãy đi đi. Tôi đã sắp xếp cho con một suất học bổng toàn phần tại Anh. Đi để Triết Tiêu có thể bắt đầu lại, và đi để con không phải mang danh là kẻ đã hủy hoại người thừa kế duy nhất của nhà họ Lục. Con nghĩ mình có đủ tư cách để đứng cạnh nó khi nó tỉnh lại với đôi chân có thể không bao giờ đi lại được không?"
Từng lời nói của bà Lục như những nhát dao rạch vào lòng tự trọng của Tô Diệp. Cô đau đớn nhận ra mình là "gánh nặng", là "vết dơ" trong sự nghiệp lẫy lừng của anh. Trong phút giây yếu lòng và tuyệt vọng nhất, cô đã chấp nhận ra đi, mang theo nỗi đau bị coi là kẻ tội đồ.
Mười năm sau.
Lục Triết Tiêu trở về Thành phố C với tư cách là một đế vương của tập đoàn đa quốc gia. Anh đã tỉnh lại sau một năm hôn mê, đôi chân đã đi lại bình thường nhưng trái tim thì đã hoàn toàn đóng băng.
Bước xuống từ chuyên cơ riêng, vẻ ngoài của anh khiến những kẻ xung quanh phải nín thở. Không còn là chàng trai tóc đen ấm áp năm nào, Triết Tiêu giờ đây sở hữu mái tóc xám bạc đầy phong trần và lãnh lẽo. Màu tóc ấy không phải do tuổi tác, mà là dấu ấn của những tháng ngày đối diện với tử thần và sự cô độc cùng cực. Màu bạc ánh kim lấp lánh dưới ánh đèn, làm tôn lên khuôn mặt đẹp như tạc tượng nhưng vô cảm, cùng vết sẹo mờ nơi thái dương – chứng tích của vụ tai nạn mười năm trước.
Mẹ anh đã kể một câu chuyện khác: Rằng khi anh nằm xuống, Tô Diệp đã cầm tiền và suất du học để cao chạy xa bay, không một lần quay đầu nhìn lại. Anh vừa hận cô bội bạc, vừa điên cuồng nhớ nhung hơi ấm cũ.
Tại sảnh Bệnh viện tâm thần số 1, ánh mắt họ chạm nhau sau một thập kỷ.
Tô Diệp bàng hoàng nhìn người đàn ông trước mặt. Mái tóc xám bạc khiến anh trông như một vị thần kiêu ngạo nhưng mang đầy hơi thở của ác ma.
"Bác sĩ Tô, du học mười năm về chỉ để làm việc ở nơi tồi tàn này sao? Có vẻ số tiền mẹ tôi cho em đã tiêu tán hết rồi nhỉ?" Triết Tiêu nhếch môi, giọng nói mang theo sự mỉa mai đến buốt nhói.
Tô Diệp đứng sững lại, chiếc hồ sơ trên tay suýt rơi xuống. Cô nhìn anh, người đã từng dịu dàng hôn lên trán cô, giờ đây mái tóc bạc trắng kia như một lời buộc tội đanh thép dành cho sự "phản bội" của cô.
"Lục tổng, anh nghĩ sao cũng được. Tôi có việc phải làm, xin phép." Cô cúi đầu, cố ngăn những giọt nước mắt trực trào.
Triết Tiêu bước tới, chặn đứng lối đi của cô. Anh ghé sát vào tai cô, mái tóc bạc xõa nhẹ chạm vào làn da cô lạnh ngắt, hơi thở nồng nặc mùi bạc hà quen thuộc nhưng đầy áp lực: "Em tưởng đi là xong sao? Mười năm qua, mỗi ngày tôi đều nghĩ cách để em phải trả giá cho sự ra đi của mình. Thành phố C này rất nhỏ, Tô Diệp ạ. Em chạy không thoát đâu."
Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn với mái tóc xám bạc nổi bật giữa sảnh bệnh viện, để lại Tô Diệp trong sự bàng hoàng. Cô nhận ra rằng, cái bóng của ác ma tóc bạc ấy sẽ là chiếc lồng giam cầm cô suốt quãng đời còn lại.