Đêm đó, Thành phố C đón một cơn bão lớn. Gió rít qua khe cửa căn hộ nhỏ của Tô Diệp. Cô đang ngồi thu mình trên ghế, cố gắng quên đi ánh mắt đầy thù hận và mái tóc xám bạc đầy ám ảnh của Triết Tiêu hồi chiều thì tiếng đập cửa dồn dập vang lên.
Mở cửa ra, cô sững sờ khi thấy Triết Tiêu đứng đó. Toàn thân anh ướt sũng nước mưa, những sợi tóc xám bạc bết lại trước trán, che khuất đôi mắt vằn lên những tia máu vì men rượu. Anh đẩy cô vào trong, khóa chặt cửa lại.
"Triết Tiêu, anh điên rồi! Anh uống rượu sao lại đến đây?" Tô Diệp hoảng sợ lùi lại.
"Phải, tôi điên rồi! Điên mười năm nay vì một người đàn bà bỏ rơi mình khi đang cận kề cái chết!" Anh gầm lên, thô bạo lôi cô vào phòng ngủ.
Anh ném cô xuống giường, cơ thể to lớn đè nặng lên người cô. Triết Tiêu không cần sự dạo đầu, anh muốn dùng nhục cảm để lấp đầy khoảng trống bị phản bội trong lòng mình. Nụ hôn của anh mang vị mặn của nước mưa và vị đắng của rượu, cuồng loạn và chiếm hữu.
"Nói đi! Mười năm qua có thằng nào chạm vào em chưa? Có thằng nào cho em nhiều tiền hơn nhà họ Lục không?"
Sự xâm nhập diễn ra mạnh mẽ, mang theo sự tức giận và khát khao tích tụ suốt một thập kỷ. Nhịp thúc của anh dồn dập, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy thắt lưng cô, ép cô phải đón nhận tất cả sự phẫn nộ của mình. Mái tóc xám bạc của anh xõa tung trên gối, tạo nên một sự tương phản đầy mê hoặc và tàn nhẫn với làn da trắng ngần của cô.
Tô Diệp cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nước mắt cô chảy tràn xuống thái dương. Cô đau đớn vì thể xác, nhưng trái tim cô còn đau hơn khi thấy người mình yêu bấy lâu giờ đây coi mình như một món hàng để trút giận.
Trong không gian chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng thở dốc nồng đượm, cuộc hoan lạc trở nên đầy kịch tính. Anh chiếm lấy môi cô, ngăn chặn mọi lời giải thích. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, bóng của anh đổ dài trên người cô, mái tóc bạc ánh lên vẻ lạnh lùng như băng giá. Dù đau, nhưng trong sâu thẳm, Tô Diệp cảm nhận được sự run rẩy từ chính cơ thể Triết Tiêu. Anh đang hận cô, nhưng anh cũng đang tuyệt vọng tìm kiếm hình bóng của cô gái nhỏ năm xưa qua từng lần chiếm đoạt.
Màn mây mưa kéo dài đến tận đêm khuya. Khi mọi thứ dừng lại, Triết Tiêu gục đầu vào vai cô, những sợi tóc bạc ẩm ướt chạm vào cổ cô lạnh lẽo. Anh không nói gì, chỉ im lặng mặc lại quần áo với vẻ mặt lãnh đạm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trước khi rời đi, anh ném lên giường một chiếc điện thoại đời mới: "Từ ngày mai, tôi gọi là em phải có mặt. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh với cái viện mồ côi mà em đang bảo trợ."
Tô Diệp nằm lặng lẽ trong bóng tối, toàn thân rã rời. Cô nhìn trần nhà, lòng tê tái khi nhận ra rằng bà Lục đã thắng. Mười năm trước bà dùng lời nói đuổi cô đi, mười năm sau bà dùng chính sự hiểu lầm đó để khiến con trai bà trở thành một ác ma tóc bạc hủy hoại cuộc đời cô.
Sáng hôm sau, Mộc Hy ghé qua nhà bạn mình trước giờ giao ca. Thấy Tô Diệp phờ phạc, Thượng tá cảnh sát nheo mắt: "Diệp, cậu lại gặp ác mộng à? Hay là... gã họ Lục kia đã làm gì cậu?"
Tô Diệp lắc đầu, cố mỉm cười: "Không có gì đâu Hy. Chỉ là mình hơi thiếu ngủ thôi."
Cô không thể nói cho Mộc Hy biết về sự trở về của người đàn ông tóc bạc ấy. Cô lẳng lặng giấu chiếc điện thoại vào ngăn kéo, bắt đầu một ngày làm việc với trái tim rỉ máu, trong khi hình ảnh mái tóc xám bạc của anh cứ lởn vởn trong tâm trí không sao xua tan được.