MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 3: KHI TỰ TRỌNG GỤC NGÃ

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 3: KHI TỰ TRỌNG GỤC NGÃ

726 từ · ~4 phút đọc

Thành phố C những ngày sau cơn bão, bầu trời vẫn xám xịt như đổ chì. Tô Diệp đứng trước cổng Viện mồ côi Ánh Dương, đôi bàn tay siết chặt lấy vạt áo khoác mỏng. Sơ Maria vừa gọi cho cô, giọng bà run rẩy báo tin rằng quỹ từ thiện ẩn danh – nguồn sống duy nhất của hơn ba mươi đứa trẻ mồ côi tại đây – đã đột ngột tuyên bố ngừng tài trợ mà không một lời giải thích.

Tô Diệp biết, đây không phải là sự trùng hợp. 10 năm trước, khi cô ra đi, nguồn tài trợ này xuất hiện. Giờ đây, khi Lục Triết Tiêu trở về với mái tóc xám bạc và trái tim đầy hận thù, nguồn sống ấy bị cắt đứt. Anh đang dùng những đứa trẻ vô tội để ép cô phải tự mình tìm đến anh.

Cô dành cả buổi sáng để gọi điện cho các nhà hảo tâm cũ, nhưng hễ nghe đến cái tên "Viện mồ côi Ánh Dương", họ đều lảng tránh hoặc cúp máy ngay lập tức. Sức ảnh hưởng của tập đoàn Lục Thị tại Thành phố C giống như một bầu khí quyển, bao trùm và chi phối mọi hơi thở.

"Bác sĩ Tô, cô đừng chạy vầy nữa vô ích thôi." Một giọng nói trầm thấp, đầy quyền lực vang lên từ phía sau.

Tô Diệp quay lại. Chiếc Rolls-Royce đen sang trọng đã đỗ ở đó từ bao giờ. Lục Triết Tiêu bước xuống, mái tóc xám bạc của anh rực lên dưới ánh sáng mờ đục của buổi chiều tà. Anh diện bộ vest xanh navy ôm sát cơ thể cường tráng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô như nhìn một con mồi đã rơi vào bẫy.

"Lục Triết Tiêu, tại sao anh lại làm vậy? Lũ trẻ có tội tình gì?" Tô Diệp lao đến, giọng cô lạc đi vì tức giận và tuyệt vọng.

Triết Tiêu nhếch môi, anh tiến lại gần, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá bạc hà và sự nguy hiểm. Anh dùng ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào gương mặt lạnh lùng của mình. "Tội của chúng là được em yêu thương. Bất cứ thứ gì em trân trọng, tôi đều muốn hủy hoại, trừ khi... em làm tôi hài lòng."

"Anh muốn gì?" Tô Diệp thầm thì, hơi thở cô run rẩy.

"Đến trụ sở Lục Thị vào 5 giờ chiều nay. Nếu muộn một phút, lệnh cưỡng chế thu hồi đất của viện mồ côi sẽ được ký." Triết Tiêu nói xong liền quay lưng bước vào xe, để lại làn khói xám lạnh lẽo.

Đúng 5 giờ chiều, Tô Diệp đứng trước tòa cao ốc chọc trời của Lục Thị. Cô chưa bao giờ thấy mình nhỏ bé và nhục nhã đến thế. Khi bước vào văn phòng chủ tịch, cô thấy Triết Tiêu đang đứng bên cửa kính sát đất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Mái tóc xám bạc của anh là điểm nhấn nổi bật nhất trong căn phòng tông màu tối tối giản.

"Tôi đến rồi. Anh muốn tôi làm gì mới chịu buông tha cho viện mồ côi?"

Triết Tiêu quay lại, anh ném một bản hợp đồng lên bàn. "Ký vào đây. Trong vòng hai năm, em phải ở bên cạnh tôi với tư cách 'trợ lý riêng'. Thực chất, em là người tình của tôi, không được phép rời khỏi biệt thự Lục gia nếu không có lệnh. Đổi lại, tôi sẽ chu cấp toàn bộ kinh phí cho viện mồ côi và xóa bỏ lệnh thu hồi đất."

Tô Diệp nhìn những dòng chữ vô tình trên giấy. Đây không phải là hợp đồng lao động, đây là hợp đồng bán thân. Cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự thù hận của người đàn ông tóc bạc kia, đau đớn nhận ra anh muốn giam cầm cô để hành hạ cho bõ công mười năm chờ đợi trong lừa dối.

"Được, tôi ký." Tô Diệp cầm bút, nét chữ của cô run rẩy nhưng dứt khoát.

Triết Tiêu nhìn tên cô trên bản hợp đồng, một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua trên môi. Anh bước đến, kéo cô vào lòng, bàn tay siết chặt lấy eo cô. "Tốt lắm. Đêm nay, cuộc đời của em chính thức thuộc về tôi."