Đêm đầu tiên tại biệt thự Lục gia, Tô Diệp thấy mình như một kẻ lạ mặt trong chính giấc mơ cũ. Căn phòng anh sắp xếp cho cô nằm ở phía Tây tòa nhà, đối diện trực tiếp với phòng ngủ của anh qua một ban công rộng lớn. Căn phòng đầy đủ tiện nghi, từ những bộ váy thiết kế riêng đến những loại dược liệu quý hiếm mà cô thường dùng, tất cả đều được chuẩn bị sẵn như thể anh đã chờ đợi ngày này từ rất lâu.
Tô Diệp ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa xối xả đập vào mặt kính. Cô nhớ về Triết Tiêu mười năm trước – chàng trai tóc đen với nụ cười rạng rỡ như nắng hạ. Còn Triết Tiêu của hiện tại, với mái tóc xám bạc kiêu kỳ và lãnh đạm, dường như đã bị bóng tối nuốt chửng.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Lục Triết Tiêu bước vào, anh đã thay bộ vest cứng nhắc bằng một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen. Những sợi tóc bạc còn đẫm nước rủ xuống, che khuất một phần ánh mắt sắc sảo. Anh không nói gì, chỉ thong thả bước đến gần, mùi hương bạc hà hòa lẫn chút vị rượu vang thoang thoảng tỏa ra từ người anh.
"Biệt thự này có làm em thấy ngột ngạt không?" Anh cất giọng trầm thấp, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên bả vai cô.
Tô Diệp khẽ rùng mình, cô không dám nhìn vào mắt anh. "Lục tổng, tôi chỉ là người làm theo hợp đồng. Cảm giác của tôi không quan trọng."
Triết Tiêu nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh xoay người cô lại, ép cô phải đối diện với mái tóc xám bạc và vết sẹo nơi thái dương của mình. "Mười năm qua, em học được cách nói chuyện nhạt nhẽo này ở đâu vậy? Tô Diệp, tôi thích em của ngày xưa hơn – người sẽ tranh cãi với tôi đến cùng, thay vì trưng ra vẻ mặt cam chịu này."
Anh cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi khiến Tô Diệp run rẩy. Anh không hề thô bạo như đêm hôm trước tại căn hộ cũ. Lần này, anh chỉ lặng lẽ ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng tim đập của hai con người đang đầy rẫy những vết thương lòng. Triết Tiêu siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng hơi ấm của mình để xóa đi sự lạnh lẽo trong lòng cô, hoặc có lẽ, để tự sưởi ấm cho chính mình.
"Đêm nay, chỉ cần ngủ cạnh tôi thôi. Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, vì em chạy không thoát đâu."
Anh bế cô đặt lên giường, kéo chăn đắp cho cả hai. Suốt cả đêm, anh chỉ im lặng ôm cô vào lòng. Tô Diệp có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh và cả sự cô đơn tột cùng ẩn sau mái tóc bạc đầy quyền uy ấy.
Trong khi đó, tại một góc phố vắng của Thành phố C.
Tiểu Vương – trợ lý của Thượng tá Mộc Hy – đang loay hoay với chiếc xe máy bị chết máy dưới màn mưa xối xả. Anh chàng cảnh sát trẻ có gương mặt hiền lành, tính cách hơi ngố đang cố gắng che chắn cho chiếc túi đựng tài liệu quan trọng không bị ướt.
Kéttt!
Một chiếc Mini Cooper màu đỏ rực phanh gấp ngay cạnh anh, làm nước mưa bắn tung tóe lên bộ cảnh phục của Tiểu Vương.
"Này anh cảnh sát ngố! Muốn bắt cá giữa đường à?"
Một cô gái với mái tóc buộc cao cá tính thò đầu ra khỏi cửa kính xe, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ trêu chọc. Đó là Lục Linh – cô em họ quái chiêu của Lục Triết Tiêu.
Tiểu Vương vuốt nước trên mặt, lắp bắp: "Cô... cô Linh? Tôi đang đi tuần, xe đột nhiên hỏng..."
Lục Linh cười khúc khích, cô xuống xe, bung một chiếc ô màu vàng rực rỡ che cho anh. "Thôi đi, nhìn anh ướt như chuột lột thế kia, tội nghiệp quá. Lên xe em đưa về, coi như trả ơn lần trước anh nhắc nhở em chuyện chạy quá tốc độ."
"Tôi... tôi không thể bỏ xe ở đây được."
"Anh cứng nhắc vừa thôi!" Lục Linh không đợi anh đồng ý, lôi xộc anh vào xe. "Xe anh tí nữa em gọi người kéo về đồn cho. Giờ thì ngồi yên đấy, sưởi ấm đi không lại ốm ra thì ai đi bắt cướp?"
Trên xe, Lục Linh bật nhạc sôi động, còn Tiểu Vương thì ngồi khép nép, đôi tay không biết đặt vào đâu vì sợ làm bẩn bộ ghế da đắt tiền của tiểu thư Lục gia.
"Này, anh Vương," Lục Linh bỗng nhiên hạ giọng, nhìn anh qua gương chiếu hậu. "Anh là bạn của chị Mộc Hy, chắc anh cũng biết về bác sĩ Tô Diệp đúng không? Anh của em... anh Triết Tiêu ấy, trông anh ấy đáng sợ vậy thôi chứ thực ra tâm hồn anh ấy đã chết từ mười năm trước rồi. Em hy vọng bạn của anh có thể cứu lấy anh ấy một lần nữa."
Tiểu Vương ngẩn người, anh nhìn sang cô gái trông có vẻ ăn chơi nhưng lại có những suy nghĩ rất sâu sắc này. Một cảm giác ấm áp lạ kỳ nảy nở trong lòng anh chàng cảnh sát trẻ.
"Tôi... tôi sẽ cố gắng giúp họ," anh khẽ nói.
"Tốt lắm! Vậy thì từ giờ anh là đồng minh của em nhé." Lục Linh nháy mắt, bàn tay cô khẽ chạm vào tay anh khi sang số, khiến Tiểu Vương đỏ mặt tía tai.
Giữa đêm mưa lạnh lẽo của Thành phố C, hai thế giới đối lập bắt đầu giao thoa. Một bên là sự u trầm, giằng xé của ác ma tóc bạc và bác sĩ Diệp; một bên là sự chớm nở hồn nhiên, ấm áp giữa anh cảnh sát ngố và cô tiểu thư ngổ ngáo. Những quân cờ trên bàn cờ định mệnh đã bắt đầu dịch chuyển.