MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 15: MẶT NẠ RƠI XUỐNG

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 15: MẶT NẠ RƠI XUỐNG

800 từ · ~4 phút đọc

Nắng sớm tại viện mồ côi Ánh Dương hôm nay mang một vẻ đẹp mong manh, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể tan biến. Tô Diệp đứng trong phòng khám nhỏ, tay cầm ống nghe, nhưng trái tim cô lại đập liên hồi theo từng nhịp kim đồng hồ. Phía bên ngoài, ba người đàn ông trong trang phục bác sĩ của bệnh viện quốc tế đang chậm rãi tiến vào.

Lục Triết Tiêu ngồi trong chiếc xe bọc thép ẩn sau dãy nhà kho, đôi mắt đen sâu thẳm găm chặt vào màn hình giám sát. Mái tóc xám bạc của anh rực lên dưới ánh đèn mờ của bảng điều khiển, gương mặt anh lạnh lùng như một pho tượng đá. Khi tên cầm đầu nhóm "bác sĩ" giả mạo bước vào tầm ngắm, hơi thở của Triết Tiêu bỗng khựng lại.

"Là hắn ta... Không thể nào." Triết Tiêu thầm thì, bàn tay siết chặt lấy thành ghế đến mức trắng bệch.

Kẻ đang bước đi đầy tự tin kia, dù đã đeo khẩu trang và kính trắng, nhưng dáng đi ấy, chiều cao ấy không thể lẫn vào đâu được. Đó là Trần Thế – người anh em từng cùng Triết Tiêu vào sinh ra tử những ngày đầu lập nghiệp, người đã biến mất một cách bí ẩn ngay sau vụ tai nạn mười năm trước.

"Mộc Hy, dừng mọi kế hoạch nổ súng ngay lập tức! Kẻ cầm đầu là Trần Thế. Hắn có thể đã cài bom trong tòa nhà này!" Triết Tiêu gầm lên vào bộ đàm.

Trong phòng khám, Tô Diệp cảm nhận được luồng sát khí khi người đàn ông lạ mặt bước vào. Cô bình tĩnh ngước lên, nở một nụ cười chuyên nghiệp: "Chào bác sĩ, tôi tưởng đoàn kiểm tra phải đến lúc 9 giờ chứ?"

Trần Thế tháo khẩu trang, lộ ra một vết sẹo dài chạy dọc từ gò má xuống cằm, đôi mắt hắn long lên đầy hận thù: "Chào bác sĩ Tô, đã lâu không gặp. Cô vẫn xinh đẹp như cái ngày khiến Triết Tiêu mất đi tất cả nhỉ?"

Tô Diệp bàng hoàng: "Trần Thế? Anh còn sống sao?"

"Sống để đòi lại những gì Lục gia đã nợ tôi!" Trần Thế rít qua kẽ răng. "Triết Tiêu có mái tóc bạc để tưởng niệm tình yêu, còn tôi có vết sẹo này để tưởng niệm sự phản bội của mẹ hắn. Bà ta đã dùng tôi làm vật tế thần trong vụ tai nạn năm đó để xóa dấu vết."

Ngay lập tức, cuộc đấu súng nổ ra bên ngoài. Tiểu Vương và các chiến sĩ đặc nhiệm lao ra từ các vị trí ẩn nấp. Tiếng súng chát chúa phá tan không gian yên bình của viện mồ côi. Tiểu Vương nhanh chóng áp sát tên đi sau cùng, dùng một đòn khóa tay điêu luyện khiến hắn ngã gục.

"Linh! Ở yên trong hầm trú ẩn, đừng ra ngoài!" Tiểu Vương hét lên khi thấy Lục Linh định lao ra theo mình.

Triết Tiêu không thể ngồi yên được nữa. Anh mở cửa xe, cầm theo khẩu súng lục, mái tóc xám bạc bay ngược trong gió khi anh lao về phía phòng khám. Anh biết Trần Thế là một kẻ điên cuồng, và mục tiêu của hắn không chỉ là tiền mà là sự sụp đổ hoàn toàn của anh.

Khi Triết Tiêu ập vào phòng, anh thấy Trần Thế đang kề dao vào cổ Tô Diệp. Hắn cười điên dại: "Đến rồi sao, người anh em tóc bạc của tôi? Nhìn xem, người phụ nữ của cậu đang run rẩy kìa."

"Trần Thế, bỏ dao xuống. Chuyện của mẹ tôi, tôi sẽ bồi thường cho cậu. Đừng lôi người vô tội vào đây." Triết Tiêu hạ họng súng, giọng anh run rẩy vì lo sợ cho tính mạng của Tô Diệp.

"Vô tội? Trên đời này không ai vô tội cả!" Trần Thế kéo lê Tô Diệp về phía cầu thang thoát hiểm. "Muốn cứu cô ta? Vậy thì bảo cảnh sát rút lui, và chuẩn bị cho tôi chiếc trực thăng trên sân thượng. Nếu không, tôi sẽ cùng 'nàng thơ' của cậu nổ tung cùng tòa nhà này!"

Mộc Hy ra hiệu cho đội bắn tỉa sẵn sàng, nhưng Triết Tiêu ngăn lại. Anh biết Trần Thế đã cài thiết bị kích nổ từ xa ngay trên ngực hắn. Một viên đạn lạc có thể biến tất cả thành tro bụi.

Trận chiến tâm lý bắt đầu căng thẳng. Mái tóc bạc của Triết Tiêu đẫm mồ hôi, anh nhìn Tô Diệp, đôi mắt cô tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu nổi vẻ tuyệt vọng. Tình bạn mười năm, tình yêu mười năm, tất cả đều đang đứng trên bờ vực thẳm.