Sau cuộc họp căng thẳng, Triết Tiêu đưa Tô Diệp trở về biệt thự riêng. Cả hai đều không ngủ được. Sự tĩnh lặng của căn phòng lớn chỉ càng làm tăng thêm cảm giác bồn chồn trước cơn bão lớn sắp tới.
Triết Tiêu đứng ở ban công, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn nhưng đầy rẫy cạm bẫy. Những sợi tóc xám bạc của anh bay nhẹ trong gió đêm. Tô Diệp bước ra, khoác cho anh một chiếc áo khoác mỏng.
"Anh đang sợ à?" Cô nhẹ nhàng hỏi.
Triết Tiêu xoay lại, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ chỉ cần nới lỏng tay là cô sẽ tan biến. "Anh không sợ chúng, Diệp ạ. Anh chỉ sợ mình không đủ sức để bảo vệ em hoàn hảo nhất. Mười năm trước anh đã để mất em một lần, anh không chịu nổi nếu chuyện đó lặp lại."
Tô Diệp ngẩng đầu lên, đặt đôi môi mềm mại của mình lên môi anh. Nụ hôn ban đầu mang vị đắng của sự lo âu, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự khao khát mãnh liệt. Cô chủ động dẫn dắt anh vào trong phòng, khép cửa lại, ngăn cách thế giới đầy nguy hiểm bên ngoài.
Trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn ngủ, họ nhìn nhau bằng tất cả sự thấu hiểu. Không cần những lời hứa hẹn sáo rỗng, chỉ có những cái chạm tay run rẩy đầy cảm xúc. Triết Tiêu nhẹ nhàng trút bỏ lớp áo của cô, ánh mắt anh lướt qua làn da trắng ngần dưới mái tóc đen huyền ảo.
"Diệp... anh yêu em."
Lần này, cuộc yêu của họ diễn ra trong sự tự nguyện và trân trọng tuyệt đối. Triết Tiêu di chuyển một cách chậm rãi, nâng niu từng giác quan của cô. Anh muốn dùng hơi ấm của mình để xóa tan nỗi sợ hãi đang bủa vây cô. Mái tóc xám bạc của anh rủ xuống, hòa quyện cùng những sợi tóc đen của cô trên gối, tạo nên một bức tranh đối lập nhưng hài hòa đến lạ kỳ.
Tô Diệp ôm chặt lấy bờ vai rắn rỏi của anh, cô cảm nhận được sự bảo bọc tuyệt đối. Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, họ không còn là vị chủ tịch cao ngạo hay cô bác sĩ chịu nhiều thương tổn, họ chỉ là hai linh hồn tìm thấy nhau sau cơn bão. Sự mãnh liệt đi kèm với sự dịu dàng, mỗi nhịp thúc của Triết Tiêu đều như một lời khẳng định: "Em là của anh, và anh sẽ bảo vệ em đến hơi thở cuối cùng."
Khi cao trào qua đi, Triết Tiêu vẫn không rời khỏi cô. Anh nằm nghiêng, ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn vuốt ve sống lưng mịn màng của cô.
"Sáng mai, mọi chuyện sẽ kết thúc." Anh thầm thì.
Tô Diệp gật đầu, vùi mặt vào ngực anh. "Em tin anh."
Sáng hôm sau, viện mồ côi Ánh Dương bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh lặng lạ thường. Tô Diệp xuất hiện trong bộ áo blouse trắng quen thuộc, bắt đầu buổi khám bệnh cho lũ trẻ. Triết Tiêu ngồi trong chiếc xe van bọc thép cách đó không xa, mắt không rời khỏi màn hình camera giám sát.
Phía sau rặng cây, Tiểu Vương và Lục Linh cũng đang ở tư thế sẵn sàng. Tiểu Vương mặc áo chống đạn, tay lăm lăm khẩu súng, gương mặt nghiêm nghị khác hẳn vẻ ngố tàu thường ngày.
"Này, anh Vương... anh phải cẩn thận đấy." Lục Linh thầm thì, tay cô nắm chặt lấy vạt áo của anh.
Tiểu Vương nhìn cô, khẽ mỉm cười: "Tôi biết mà. Sau vụ này, nếu tôi bình an... tôi có chuyện muốn nói với cô."
"Chuyện gì thì nói luôn đi!" Lục Linh bướng bỉnh.
"Không, phải đợi đến lúc đó."
Bỗng nhiên, một chiếc xe cứu thương lạ mặt tiến vào cổng viện. Ba người đàn ông mặc đồ y bác sĩ nhưng bước đi đầy mùi sát khí bước xuống. Một tên trong số đó tiến thẳng về phía phòng khám của Tô Diệp.
Triết Tiêu bóp chặt bộ đàm: "Mục tiêu đã xuất hiện. Tất cả chuẩn bị!"
Cơn bão đã thực sự ập đến. Liệu kế hoạch của họ có kẽ hở nào không, khi kẻ đứng sau tổ chức Hắc Long lại là một người mà Triết Tiêu từng coi là anh em vào sinh ra tử?