Tiếng chuông điện thoại phá tan không gian yên bình của căn nhà gỗ giữa rừng thông. Lục Triết Tiêu đang nhóm lửa trong lò sưởi, bàn tay anh khựng lại khi thấy cái tên "Tiểu Vương" nhấp nháy trên màn hình. Mái tóc xám bạc của anh rũ xuống, che đi đôi mắt đang dần đanh lại. Sau khi nghe xong báo cáo về vụ bắt cóc hụt ở viện mồ côi và mảnh phù hiệu lạ, anh im lặng hồi lâu.
"Tôi biết rồi. Đưa bé Bi đi giám định và bảo vệ nghiêm ngặt viện mồ côi. Tôi sẽ về ngay."
Tô Diệp đứng ở cửa bếp, nhìn bóng lưng cô độc của anh, lòng dâng lên một nỗi bất an. Cô bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng anh, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn.
"Lại có chuyện rồi phải không anh?"
Triết Tiêu xoay người lại, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đầy sự hối lỗi: "Xin lỗi em, Diệp. Anh đã hứa sẽ cho em một kỳ nghỉ yên bình, nhưng bóng ma của Lục gia dường như vẫn chưa chịu buông tha chúng ta. Mẹ anh đã để lại một đống đổ nát kinh khủng hơn anh nghĩ."
Hóa ra, tổ chức mà Tiểu Vương nhắc đến chính là "Hắc Long" – một băng nhóm tội phạm xuyên quốc gia chuyên về buôn người và rửa tiền. Mười năm trước, để giữ vững vị thế của Lục Thị sau cái chết của chồng, bà Lục đã nhắm mắt làm ngơ, thậm chí hỗ trợ tài chính cho chúng để đổi lấy sự bảo kê về thế lực ngầm. Giờ đây khi bà Lục sa lưới, chúng lo sợ những tài liệu mật mà bà nắm giữ sẽ rơi vào tay Triết Tiêu, nên bắt đầu hành động để dằn mặt.
"Em sẽ về cùng anh." Tô Diệp kiên định nhìn anh. "Đừng hòng bỏ em lại đây một mình. Em là bác sĩ của anh, và cũng là người phụ nữ của anh."
Triết Tiêu nhìn vào đôi mắt chứa đầy tình yêu và sự can đảm của cô, anh khẽ mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cô. "Được, chúng ta cùng về. Nhưng lần này, em phải nghe theo mọi sắp xếp của anh và Mộc Hy."
Chuyến xe quay trở về Thành phố C lao đi trong màn đêm. Triết Tiêu không ngừng gọi điện điều phối nhân sự. Anh ra lệnh đóng băng toàn bộ các quỹ từ thiện liên quan đến bà Lục và yêu cầu A Hào truy lùng tung tích của tên bịt mặt. Mái tóc xám bạc của anh rực lên dưới ánh đèn đường cao áp, toát lên vẻ quyền uy của một con sư tử đang bảo vệ lãnh thổ.
Vừa về đến thành phố, họ đến thẳng trụ sở cảnh sát. Mộc Hy đang ngồi trước bản đồ tác chiến, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt sắc sảo.
"Triết Tiêu, cậu về đúng lúc lắm. Chúng ta vừa chặn được một giao dịch lớn ở cảng phía Nam. Có vẻ như Hắc Long đang muốn tẩu tán tài sản và nhân lực trước khi bị chúng ta sờ gáy."
Lục Linh ngồi ở góc phòng, mắt đỏ hoe vì sợ hãi, Tiểu Vương đứng cạnh cô, tay đặt nhẹ lên vai để trấn an. Thấy Triết Tiêu, Lục Linh lao tới ôm chầm lấy anh: "Anh hai, em sợ lắm... Chúng dám bắt trẻ con ngay trước mặt chúng em."
Triết Tiêu vỗ về em gái, rồi quay sang Tiểu Vương, ánh mắt đầy sự tin tưởng: "Làm tốt lắm, cậu đã bảo vệ được bé Bi và Linh. Cảm ơn cậu."
Tiểu Vương gãi đầu, hơi ngượng ngùng: "Đó là nhiệm vụ của tôi mà Lục tổng."
Cuộc họp kéo dài đến tận 3 giờ sáng. Mộc Hy xác định mục tiêu tiếp theo của Hắc Long có thể là chính Tô Diệp, vì chúng biết cô là điểm yếu duy nhất của Triết Tiêu. Họ quyết định dùng một kế hoạch "gậy ông đập lưng ông", để Tô Diệp làm mồi nhử trong một buổi kiểm tra y tế định kỳ tại viện mồ côi vào sáng hôm sau, dưới sự giám sát chặt chẽ của cảnh sát đặc nhiệm.
Tô Diệp đồng ý không chút do dự. Cô biết, chỉ có đối mặt trực diện mới có thể kết thúc nỗi sợ hãi này. Triết Tiêu dù đau lòng nhưng anh hiểu, anh không thể nhốt cô trong lồng kính mãi mãi.