MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG KHÔNG TÊN

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG KHÔNG TÊN

967 từ · ~5 phút đọc

Trong khi cặp đôi chính đang tận hưởng những giây phút ngọt ngào tại rừng thông, thì ở Thành phố C, "cặp đôi oan gia" Tiểu Vương và Lục Linh lại đang rơi vào một tình huống dở khóc dở cười.

Sau vụ đột nhập thành công vào nhà chính, Lục Linh dường như "bám đuôi" Tiểu Vương không rời. Cô nàng tiểu thư này lấy lý do "sợ bị bà nội trả thù" để chuyển đến ở một căn hộ ngay cạnh nhà của chàng cảnh sát ngố.

"Này, anh Vương! Anh không định đi làm mà cứ để mặc em ở nhà một mình sao? Lỡ có sát thủ đến thì sao?" Lục Linh đứng trước cửa nhà Tiểu Vương, tay chống nạnh, mặt vênh lên đầy thách thức.

Tiểu Vương đang loay hoay thắt cà vạt, nghe vậy thì thở dài ngao ngán: "Cô Linh ạ, đây là khu chung cư của cán bộ công an, sát thủ nào dám vác mặt đến đây? Với lại, tôi còn phải đi làm, vụ án của bà Lục vẫn còn nhiều chi tiết cần làm rõ."

"Em không quan tâm! Anh phải có trách nhiệm bảo vệ nhân chứng là em chứ!" Lục Linh nói rồi tự nhiên đẩy cửa bước vào nhà anh, trên tay là một túi đồ ăn sáng nóng hổi. "Ăn đi rồi hãy đi. Em đã dậy từ 6 giờ để mua đấy."

Tiểu Vương nhìn bát phở bốc khói, lòng bỗng thấy mềm lại. Anh ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn trong sự quan sát tỉ mỉ của Lục Linh.

"Ngon không?"

"Cũng được... cảm ơn cô."

"Thế tối nay anh có rảnh không? Có bộ phim trinh thám mới ra mắt, em có hai vé..."

Tiểu Vương khựng lại, anh nhìn vào đôi mắt to tròn tràn đầy hy vọng của Lục Linh. Anh không phải kẻ ngốc, anh biết cô tiểu thư này đang có ý đồ gì. Nhưng bản tính khô khan của một người cảnh sát khiến anh không biết phải đáp lại thế nào.

"Tối nay tôi phải đi tuần tra ở khu vực viện mồ côi. Mộc Hy sếp tôi nói tình hình ở đó vẫn còn hơi phức tạp sau vụ hỏa hoạn."

Lục Linh xì một tiếng, mặt xị xuống: "Lúc nào cũng công việc! Được rồi, vậy em sẽ đi tuần cùng anh!"

"Cô đi làm gì?"

"Đi để bảo vệ anh chứ làm gì! Anh ngố thế này lỡ bị ai lừa thì sao?"

Tối hôm đó, hai người đi dạo quanh khuôn viên viện mồ côi Ánh Dương. Những đứa trẻ ở đây rất quý Tiểu Vương vì anh thường xuyên đến dạy chúng đá bóng. Thấy Lục Linh đi cùng, lũ trẻ nháo nhào trêu chọc: "Chú Vương đưa bạn gái đến thăm chúng cháu ạ?"

Gương mặt Tiểu Vương đỏ bừng như gấc chín, anh vội vàng xua tay: "Không phải, đây là... đây là đồng nghiệp của chú."

Lục Linh bĩu môi, cô cúi xuống xoa đầu một cậu bé: "Đừng nghe chú ấy nói dối. Chị là người đang theo đuổi chú ấy đấy!"

Cả lũ trẻ cười ồ lên, còn Tiểu Vương thì chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Tuy nhiên, buổi tối vui vẻ ấy đột ngột bị ngắt quãng bởi tiếng kêu thất thanh của Sơ Maria từ phía dãy nhà ăn.

"Cứu với! Bé Bi biến mất rồi! Tôi vừa mới thấy nó ở đây mà..."

Tiểu Vương và Lục Linh lập tức chạy đến. Bé Bi là một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, thường chỉ ngồi im một chỗ. Việc bé mất tích trong chốc lát là điều vô cùng bất thường. Tiểu Vương nhanh chóng kiểm tra camera an ninh ở cổng viện mồ côi nhưng kỳ lạ thay, toàn bộ hệ thống đã bị vô hiệu hóa từ mười phút trước.

"Có chuyện không hay rồi," Tiểu Vương nghiêm mặt, rút súng ra kiểm tra. "Linh, em ở lại đây với các Sơ, tuyệt đối không được rời đi. Tôi sẽ đi kiểm tra khu rừng phía sau viện."

"Không! Em đi với anh!" Lục Linh nắm chặt tay áo anh, gương mặt cô lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng cũng rất kiên quyết.

Hai người thận trọng tiến vào khu rừng tối om. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân tạo nên một bầu không khí rùng rợn. Đi được một đoạn, họ thấy một chiếc xe tải đen không biển số đang nổ máy chờ sẵn ở bìa rừng. Một người đàn ông bịt mặt đang ôm một cái bao tải lớn định ném lên xe.

"Đứng lại! Cảnh sát đây!" Tiểu Vương hét lớn, họng súng hướng về phía tên bắt cóc.

Tên kia giật mình, ném cái bao xuống rồi nhanh chóng nhảy lên xe bỏ chạy. Tiểu Vương định đuổi theo nhưng tiếng khóc thút thít phát ra từ cái bao khiến anh dừng lại. Anh chạy tới mở bao, bé Bi run rẩy bò ra, gương mặt tái mét vì sợ hãi.

Lục Linh lao đến ôm lấy đứa trẻ, nước mắt cô chảy dài. "Khốn kiếp! Tại sao chúng lại nhắm vào một đứa trẻ?"

Tiểu Vương nhặt được một mảnh phù hiệu rơi dưới đất. Ánh đèn pin soi vào, gương mặt anh biến sắc. Đó là phù hiệu của một tổ chức buôn người xuyên quốc gia mà cảnh sát Thành phố C đang theo dõi bấy lâu nay. Và điều đáng sợ nhất là, tổ chức này từng có những giao dịch ngầm với tập đoàn Lục Thị thời bà Lục còn nắm quyền.

Sóng gió cũ vừa qua, sóng gió mới lại ập đến. Lục Triết Tiêu và Tô Diệp liệu có thể yên bình ở rừng thông khi người thân và những đứa trẻ họ yêu thương đang rơi vào tầm ngắm của một thế lực ngầm tàn bạo?