MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 11: TRỞ VỀ NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 11: TRỞ VỀ NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

728 từ · ~4 phút đọc

Thành phố C sau cơn bão tố của Lục gia dường như tĩnh lặng hơn hẳn. Những thông tin về việc bà Lục bị bắt và tập đoàn Lục Thị thay đổi nhân sự cấp cao tràn ngập trên các mặt báo, nhưng đối với Lục Triết Tiêu và Tô Diệp, những thứ đó giờ đây chỉ là tạp âm ngoài tai.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa biệt thự, Triết Tiêu tỉnh dậy và nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong vòng tay mình. Anh khẽ vuốt ve những lọn tóc đen của cô, cảm giác bình yên này là thứ mà anh đã đánh mất suốt mười năm dài đằng đẵng. Mái tóc xám bạc của anh rủ xuống, chạm khẽ vào làn da mịn màng của Tô Diệp khiến cô khẽ cựa mình tỉnh giấc.

"Anh dậy sớm thế?" Tô Diệp dụi mắt, giọng ngái ngủ nghe thật đáng yêu.

Triết Tiêu hôn lên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng: "Diệp, anh muốn đưa em đi một nơi. Chúng ta cần rời khỏi thành phố này một thời gian để thực sự bắt đầu lại."

Nơi anh đưa cô đến là rừng thông năm xưa – nơi bắt đầu của tất cả niềm vui và nỗi buồn. Sau hơn năm tiếng lái xe, căn lều bạt rách nát năm xưa giờ đã được thay thế bằng một căn nhà gỗ nhỏ xinh xắn nằm ẩn mình dưới những tán thông xanh mướt. Không khí ở đây trong lành, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua kẽ lá và mùi hương nhựa thông nồng nàn.

Khi bước vào căn nhà gỗ, Tô Diệp sững sờ khi thấy mọi thứ bên trong được bày trí y hệt như những gì cô từng mơ ước mười năm trước. Có một chiếc giá sách đầy những cuốn sách y khoa, một chiếc ghế bành đặt cạnh lò sưởi, và đặc biệt là khung cửa sổ lớn nhìn thẳng ra thung lũng.

"Anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này từ khi nào?" Tô Diệp xúc động hỏi, đôi mắt cô rơm rớm nước mắt.

Triết Tiêu ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. "Từ khi anh tỉnh lại sau cơn hôn mê mười năm trước. Dù lúc đó anh hận em, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, anh vẫn luôn xây dựng một tổ ấm cho hai chúng ta. Anh đã từng nghĩ mình sẽ nhốt em ở đây mãi mãi để trả thù, nhưng giờ đây anh chỉ muốn cùng em già đi tại nơi này."

Cả buổi chiều, họ cùng nhau đi dạo dưới những tán thông. Triết Tiêu không còn là vị chủ tịch lạnh lùng, anh sẵn sàng xắn ống tay áo để hái cho cô những đóa hoa dại, hay cõng cô băng qua những con suối nhỏ. Mái tóc bạc của anh rực sáng dưới ánh hoàng hôn, trông anh như một người đàn ông bình thường đang tận hưởng hạnh phúc giản đơn nhất.

"Triết Tiêu, anh có hối hận vì mái tóc này không?" Tô Diệp đột nhiên hỏi khi họ đang ngồi tựa lưng vào nhau trên thảm cỏ.

Triết Tiêu nắm lấy tay cô, đan chặt những ngón tay vào nhau. "Lúc đầu thì có. Anh từng coi nó là dấu ấn của sự thất bại và phản bội. Nhưng giờ thì không. Nó nhắc nhở anh rằng chúng ta đã cùng nhau vượt qua địa ngục để tìm thấy ánh sáng. Nếu không có những sợi tóc bạc này, có lẽ anh đã không trân trọng em đến thế."

Đêm đó, bên ánh lửa bập bùng của lò sưởi, họ ngồi bên nhau, chia sẻ những câu chuyện về mười năm xa cách. Tô Diệp kể về những ngày làm việc kiệt sức ở Anh, về nỗi nhớ anh đến quặn lòng mỗi khi nhìn thấy một người đàn ông có bóng dáng giống anh. Triết Tiêu kể về những cơn ác mộng dai dẳng và cuộc chiến đơn độc để giành lại quyền lực từ mẹ mình.

Trong không gian yên bình ấy, mọi nút thắt trong lòng dường như được tháo gỡ. Họ nhận ra rằng, dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu, chỉ cần trái tim vẫn hướng về nhau, thì mọi tổn thương đều có thể chữa lành.