MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 10: BỮA TIỆC ĐỘC DƯỢC

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 10: BỮA TIỆC ĐỘC DƯỢC

1,151 từ · ~6 phút đọc

Sau khi biết được sự thật, Lục Triết Tiêu trở nên trầm lặng một cách đáng sợ. Anh không lập tức đi tìm bà Lục để chất vấn. Ngược lại, anh dành cả một ngày để ở bên Tô Diệp, giúp cô nấu ăn, cùng cô đi dạo trong khuôn viên biệt thự. Mái tóc xám bạc của anh dưới ánh nắng trông dịu dàng hơn, nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm lại là một kế hoạch lạnh lùng.

Tối hôm đó, Triết Tiêu nhận được một cuộc gọi từ nhà chính. Giọng bà Lục vẫn điềm tĩnh và đầy uy quyền như cũ: "Triết Tiêu, tối nay về nhà chính dùng bữa đi. Mẹ đã làm món súp nấm mà con thích nhất. Chúng ta cần nói chuyện về việc đính hôn của con và Lâm Giao. Đừng để chuyện của con bé bác sĩ đó làm ảnh hưởng đến đại cục nữa."

Triết Tiêu nhìn Tô Diệp đang ngồi đọc sách bên cạnh, anh khẽ siết chặt điện thoại, giọng thản nhiên: "Vâng, con sẽ về. Con sẽ đưa cả Tô Diệp theo, mẹ không phiền chứ?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi tiếng cười nhẹ vang lên: "Được, đưa nó về đi. Mẹ cũng có vài điều muốn 'dặn dò' nó trước khi nó rời khỏi Thành phố C."

Khi xe của Triết Tiêu lăn bánh về phía nhà chính, Tô Diệp nắm chặt tay anh. "Triết Tiêu, em thấy lo lắm. Bà Lục... bà ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."

Triết Tiêu hôn lên mu bàn tay cô, ánh mắt kiên định: "Có anh ở đây, không ai có thể chạm vào em nữa. Anh đã sắp xếp Mộc Hy và Tiểu Vương bao vây xung quanh. Hôm nay, anh sẽ kết thúc cơn ác mộng này."

Bữa tối tại nhà chính Lục gia được bày biện vô cùng xa hoa. Bà Lục diện bộ sườn xám thêu tay cầu kỳ, ngồi ở vị trí chủ tọa với nụ cười quý phái. Lâm Giao ngồi bên cạnh, trang điểm lộng lẫy nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ bất an.

"Ngồi xuống đi, hai đứa," bà Lục dịu dàng nói, rồi đích thân múc hai bát súp nấm đặt trước mặt Triết Tiêu và Tô Diệp. "Diệp này, mười năm qua con sống ở Anh chắc cũng vất vả. Bát súp này mẹ nấu đặc biệt cho con, coi như lời chào đón con về lại Lục gia."

Tô Diệp nhìn bát súp nghi ngút khói, định cầm thìa lên thì Triết Tiêu ngăn lại. Anh cầm bát súp của cô lên, thong thả đổi chỗ với bát súp của mình.

"Mẹ, con thích bát này hơn. Mẹ không phiền nếu con nhường sự 'ưu ái' của mẹ cho con chứ?" Triết Tiêu nhìn thẳng vào mắt bà Lục, mái tóc xám bạc của anh dưới ánh đèn chùm lấp lánh một cách sắc lạnh.

Nụ cười trên môi bà Lục cứng lại. Lâm Giao bên cạnh thì làm rơi cả chiếc dĩa xuống sàn, tiếng kêu lanh lảnh.

"Triết Tiêu, con nói gì vậy? Súp nào mà chẳng giống nhau," bà Lục cố giữ bình tĩnh.

"Giống nhau sao?" Triết Tiêu lấy từ trong túi áo ra lọ thuốc nhỏ mà Tiểu Vương đã thấy bà cầm lúc trước. "Vậy lọ thuốc này là gì? Mẹ định dùng loại thuốc đã nhuộm trắng tóc con mười năm trước để đối phó với Tô Diệp sao?"

Bà Lục đập bàn đứng bật dậy, gương mặt hiền hậu biến mất, thay vào đó là sự tàn độc đến ghê người: "Con đã biết rồi sao? Phải! Là mẹ làm đấy! Nếu không có mẹ, Lục Thị đã sụp đổ từ mười năm trước rồi! Đứa con gái này là vận xui của con, nó khiến con tàn phế, nó khiến con chống lại mẹ! Nó phải chết!"

"Bà điên rồi!" Tô Diệp hét lên, đứng dậy che chắn trước mặt Triết Tiêu.

"Điên? Đúng, ta điên vì cái gia đình này đấy!" Bà Lục cười điên dại, rồi vỗ tay ra hiệu.

Ngay lập tức, một nhóm vệ sĩ lạ mặt từ trong bóng tối bước ra, bao vây lấy bàn tiệc. Lâm Giao cũng đứng dậy, rút từ trong ví ra một khẩu súng nhỏ nhắm thẳng về phía Tô Diệp.

"Triết Tiêu, anh đừng trách em. Là do anh chọn cô ta, anh đã ép em phải làm thế này!" Lâm Giao run rẩy nói.

Triết Tiêu không hề sợ hãi. Anh chậm rãi đứng dậy, mái tóc xám bạc rủ xuống đôi mắt sắc lẹm. "Mẹ, mẹ nghĩ con về đây mà không có sự chuẩn bị sao? Những vệ sĩ này... mẹ có chắc họ vẫn nghe lời mẹ không?"

Đúng lúc đó, Mộc Hy và Tiểu Vương dẫn đầu đội cảnh sát đặc nhiệm ập vào qua các cửa sổ và cửa chính. Các vệ sĩ của bà Lục lập tức buông vũ khí, vì thực chất họ đã bị người của Triết Tiêu mua chuộc và khống chế từ trước.

"Bà Lục, bà bị bắt vì tội mưu sát và tàng trữ chất cấm trái phép," Mộc Hy dõng dạc tuyên bố, khẩu súng trên tay cô khóa chặt mục tiêu.

Lâm Giao hoảng loạn định bóp cò, nhưng Tiểu Vương nhanh hơn, anh lao tới tước súng và khóa tay cô ta lại trong một nốt nhạc.

"Bỏ tôi ra! Anh là ai mà dám chạm vào tôi?" Lâm Giao gào thét.

Tiểu Vương lạnh lùng: "Tôi là người sẽ đưa cô vào tù."

Bà Lục nhìn cảnh tượng sụp đổ trước mắt, bà không khóc lóc mà chỉ nhìn Triết Tiêu bằng ánh mắt hận thù: "Con sẽ hối hận, Triết Tiêu! Con sẽ không bao giờ có được hạnh phúc khi mang trên mình dòng máu của ta!"

Triết Tiêu quay lưng lại, anh ôm lấy vai Tô Diệp, giọng nói trầm ổn nhưng kiên quyết: "Hạnh phúc của con, từ nay về sau sẽ do chính con nắm giữ. Tạm biệt, mẹ."

Khi cảnh sát đưa bà Lục và Lâm Giao đi, biệt thự Lục gia chìm vào sự im lặng đáng sợ. Triết Tiêu đứng giữa căn phòng hoa lệ nhưng lạnh lẽo, mái tóc xám bạc của anh dường như đã bớt đi phần u uất. Anh quay sang nhìn Tô Diệp, thấy cô đang run rẩy, anh liền ôm chặt cô vào lòng.

"Hết rồi, Diệp ạ. Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi."

Tô Diệp vùi đầu vào ngực anh, khóc nức nở. Mười năm oan ức, mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng đổi lại được một khoảnh khắc bình yên này. Nhưng cô không biết rằng, phía sau sự sụp đổ của bà Lục còn là một mạng lưới bí mật khác mà ngay cả Triết Tiêu cũng chưa lường tới. Và liệu tình yêu của họ có đủ sức chống chọi khi những bóng ma quá khứ vẫn chưa hoàn toàn tan biến?