Cơn mưa chiều của Thành phố C trút xuống xối xả, làm nhòe đi những ánh đèn đường vàng vọt. Bên trong biệt thự riêng của Lục Triết Tiêu, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Triết Tiêu đang ngồi trong phòng làm việc, mái tóc xám bạc rũ xuống trán, anh lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Kể từ đêm hôm qua, sau khi Tô Diệp thừa nhận tình cảm, lòng anh như được tưới một cơn mưa rào sau mười năm hạn hán, nhưng nỗi bất an về quá khứ vẫn như một bóng ma lởn vởn.
Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Vài phút sau, Tiểu Vương và Lục Linh lao vào phòng, quần áo cả hai đều ướt đẫm, gương mặt lộ rõ sự hốt hoảng xen lẫn quyết tâm.
"Anh hai! Anh phải xem cái này ngay!" Lục Linh hét lên, đôi tay run rẩy lấy từ trong túi xách ra xấp thư đã ngả vàng.
Triết Tiêu nhíu mày, anh đứng dậy, bước tới bàn tròn. "Cái gì mà khiến hai người trông như vừa từ chiến trường về vậy?"
Tiểu Vương hít một hơi thật sâu, đặt xấp thư xuống trước mặt Triết Tiêu: "Lục tổng, đây là những lá thư bác sĩ Tô gửi cho anh từ mười năm trước. Chúng tôi vừa tìm thấy chúng trong phòng mật của bà Lục tại nhà chính. Chúng chưa bao giờ được gửi đi."
Trái tim Triết Tiêu như bị ai đó bóp nghẹt. Anh run rẩy cầm lá thư trên cùng lên. Nét chữ thanh mảnh của Tô Diệp hiện ra, dù đã mờ đi theo thời gian nhưng vẫn mang đậm hơi thở của cô gái mười năm trước:
"Triết Tiêu, khi anh đọc được những dòng này, chắc hẳn anh đã tỉnh lại. Em xin lỗi vì đã không ở bên cạnh khi anh mở mắt. Mẹ anh đã cho em thấy rằng em chính là gánh nặng lớn nhất của anh lúc này. Em đi du học không phải vì tiền, em đi để học cách chữa lành đôi chân cho anh, để một ngày nào đó em có đủ tư cách đứng cạnh anh mà không bị ai khinh khi. Em sẽ chờ anh, dù là mười năm hay cả đời..."
Triết Tiêu đọc tiếp lá thư thứ hai, thứ ba... Mỗi lá thư là một tiếng khóc, một lời cầu nguyện, một sự khẳng định tình yêu chung thủy. Trong một lá thư viết vào năm thứ ba ở Anh, cô viết: "Triết Tiêu, sao anh không trả lời thư em? Em nghe nói anh đã đi lại được, em mừng phát khóc. Nhưng mẹ nói anh đã có hôn thê mới và không muốn thấy em nữa. Có thật vậy không anh? Em vẫn sẽ chờ, vì em không tin người đàn ông đã lái xe lao vào vách đá để cứu em lại có thể quên em nhanh đến thế..."
"Rầm!"
Triết Tiêu đấm mạnh xuống bàn, khiến những lá thư bay tứ tung. Gương mặt anh biến dạng vì đau đớn và phẫn nộ. Những sợi tóc xám bạc của anh như run lên theo từng nhịp thở dồn dập.
"Mười năm... Mười năm qua bà ấy đã lừa tôi!" Triết Tiêu gầm lên, giọng anh khàn đặc vì uất nghẹn. "Bà ấy nói cô ấy cầm tiền bỏ chạy! Bà ấy nói cô ấy khinh tôi tàn phế! Tôi đã dùng mười năm để hận người phụ nữ yêu mình nhất, tôi đã biến mình thành con quái vật để hành hạ cô ấy..."
Lục Linh bật khóc, ôm lấy cánh tay anh trai: "Anh hai, bình tĩnh lại đi. Chúng ta đã biết sự thật rồi, bây giờ phải bảo vệ chị Diệp. Bà nội đang chuẩn bị một kế hoạch khác đấy!"
Đúng lúc đó, Tô Diệp bước vào phòng với một khay trà nhỏ. Thấy cảnh tượng hỗn loạn và những lá thư rơi dưới sàn, cô sững sờ. Khi nhìn thấy xấp thư cũ, khay trà trên tay cô rơi xuống, tiếng sứ vỡ tan tành như trái tim cô mười năm trước.
"Lục... Triết Tiêu... Sao những thứ này lại ở đây?" Cô thều thào, đôi chân không đứng vững.
Triết Tiêu lao tới, anh quỳ sụp xuống trước mặt cô, ôm chặt lấy đôi chân cô, vùi mặt vào tà váy cô mà khóc như một đứa trẻ. "Diệp... anh xin lỗi... anh là thằng khốn... anh đã để em chịu khổ suốt mười năm qua. Tại sao em không nói với anh? Tại sao em lại chịu đựng một mình?"
Tô Diệp run rẩy đưa tay vuốt ve mái tóc xám bạc của anh. Hóa ra, màu tóc bạc này không chỉ là dấu vết của vụ tai nạn, mà còn là sự tàn phá của những lời nói dối mà bà Lục đã gieo rắc. Cô quỳ xuống cùng anh, cả hai ôm lấy nhau giữa những mảnh sứ vỡ và những lá thư đẫm lệ.
"Em không trách anh... Triết Tiêu, em chỉ cần anh tin em là đủ rồi."
Tiểu Vương chứng kiến cảnh tượng đó, anh khẽ quay mặt đi, lau giọt nước mắt trực trào. Anh nắm lấy tay Lục Linh, ra hiệu cho cô cùng mình rời khỏi phòng để dành không gian riêng cho họ. Nhưng ngay khi bước ra ngoài, điện thoại của Tiểu Vương đổ chuông.
"Sếp Hy? Có chuyện gì vậy?"
"Tiểu Vương! Viện mồ côi Ánh Dương vừa xảy ra hỏa hoạn nhỏ! Có kẻ đã ném bom xăng vào cổng. May mắn là chưa ai bị thương, nhưng tình hình rất hỗn loạn. Tôi nghi ngờ đây là chiêu 'điệu hổ ly sơn'!"
Gương mặt Tiểu Vương đanh lại. Anh nhìn vào trong phòng, nơi Triết Tiêu và Tô Diệp đang ôm nhau. Anh biết, bão tố thực sự bây giờ mới bắt đầu.