MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 8: CUỘC ĐỘT NHẬP CỦA "THÁM TỬ" NGỐ

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 8: CUỘC ĐỘT NHẬP CỦA "THÁM TỬ" NGỐ

855 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, khi ánh nắng rạng rỡ bắt đầu chiếu qua khung cửa sổ biệt thự Lục gia, bầu không khí dường như đã bớt đi phần u ám. Nhưng ở một diễn biến khác, tại nhà chính Lục gia – nơi bà Lục đang sinh sống – một cuộc "đột nhập" đầy kịch tính đang diễn ra.

Tiểu Vương đứng nép sau lùm cây đại thụ, nhìn chiếc đồng hồ trên tay rồi nhìn sang Lục Linh đang diện một bộ đồ thám tử "phá cách" với váy ngắn và chiếc kính râm to bản.

"Cô Linh, chúng ta đang đi điều tra bí mật, không phải đi trình diễn thời trang đâu!" Tiểu Vương thầm thì, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng.

Lục Linh nháy mắt, đẩy chiếc kính lên trán: "Anh Vương à, anh ngố vừa thôi. Em là tiểu thư nhà này, em dẫn anh vào bằng cửa chính thì ai dám cản? Nhưng để vào được căn phòng mật của bà nội, chúng ta cần phải có chút kịch tính chứ!"

"Nhưng nếu bà Lục phát hiện ra tôi, tôi sẽ bị đuổi việc, thậm chí là vào tù đấy."

"Có em ở đây, ai dám bắt anh? Đi thôi!"

Lục Linh hiên ngang bước vào nhà chính, vệ sĩ thấy cô đều cúi chào mà không dám xét hỏi người đàn ông đi cùng. Cô dẫn Tiểu Vương lẻn qua dãy hành lang dài, đến tận góc cuối của tầng ba – nơi vốn là phòng đọc sách cũ của ông Lục nhưng mười năm nay luôn bị khóa chặt.

"Bà nội thường vào đây vào mỗi tối thứ Sáu. Em đã lén ghi lại mã số két sắt từ camera ẩn mà em cài từ tháng trước." Lục Linh nhanh nhẹn bấm dãy số, tiếng cạch vang lên khô khốc.

Cánh cửa phòng mở ra, một mùi giấy cũ và bụi bặm xộc vào mũi. Tiểu Vương bật đèn pin nhỏ, bắt đầu lục tìm trong các ngăn kéo. Sau mười phút, anh tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm sâu dưới gầm tủ. Bên trong là một xấp thư đã ngả vàng, phong bì vẫn còn nguyên con dấu bưu điện từ Anh mười năm trước.

Tiểu Vương mở một lá thư ra đọc, đôi mắt anh mở to vì kinh ngạc: "Cô Linh, nhìn này! Đây là thư của bác sĩ Tô gửi cho Lục tổng. 'Triết Tiêu, em không lấy tiền của mẹ anh, em đi du học là vì muốn có đủ kiến thức để về chữa trị cho đôi chân của anh... em sẽ chờ anh.' Những lá thư này chưa bao giờ được gửi đi, chúng bị chặn lại ở đây!"

Lục Linh cũng bàng hoàng: "Vậy là... bà nội đã lừa anh trai em suốt mười năm? Bà ấy tạo ra một vở kịch phản bội để anh ấy hận chị Diệp?"

"Chưa hết đâu." Tiểu Vương chỉ vào một tờ giấy khác dưới đáy hộp. "Đây là kết quả giám định xe sau tai nạn. 'Hệ thống phanh bị cắt đứt bằng dụng cụ sắc nhọn'. Có người đã muốn giết cả hai người họ ngay từ đầu."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân lộp cộp của giày cao gót vang lên từ ngoài hành lang.

"Có người đang đến! Là bà nội!" Lục Linh hốt hoảng, cô nhanh chóng nhét xấp thư vào túi xách của mình.

Tiểu Vương nhìn quanh, căn phòng không có chỗ trốn ngoài chiếc tủ quần áo cũ. Anh kéo tay Lục Linh chui tọt vào trong, vừa kịp lúc cánh cửa phòng mở ra. Ánh sáng từ ngoài hắt vào, họ có thể thấy bóng dáng bà Lục bước vào với vẻ mặt lạnh lùng.

Bà Lục đi đến bên bàn làm việc, lẩm bẩm một mình: "Lâm Giao thật vô dụng, có chút việc nhỏ cũng làm không xong. Triết Tiêu bắt đầu nghi ngờ rồi, mình phải hành động sớm hơn."

Bà ta cầm lấy một lọ thuốc nhỏ trên bàn, ánh mắt lóe lên tia sáng độc ác rồi rời đi. Trong tủ quần áo chật hẹp, Tiểu Vương và Lục Linh đứng sát nhau đến mức có thể nghe rõ nhịp tim của đối phương. Hơi thở của Lục Linh phả vào cổ Tiểu Vương khiến anh đỏ mặt tía tai, nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc không cho phép anh suy nghĩ lung tung.

Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, hai người mới thở phào nhẹ nhõm bước ra ngoài.

"Vương... anh thấy bà ấy nói gì không? Bà ấy định làm gì chị Diệp nữa?" Lục Linh run rẩy hỏi.

Tiểu Vương nắm chặt vai cô, ánh mắt cương nghị: "Đừng sợ. Chúng ta đã có bằng chứng rồi. Giờ chúng ta phải mang cái này về cho Lục tổng ngay lập tức. Chỉ có anh ấy mới ngăn chặn được bà ta."

Cuộc đua với thời gian bắt đầu. Mái tóc xám bạc của Triết Tiêu liệu có đủ sức chịu đựng thêm một cú sốc nữa khi biết rằng người mẹ mình hằng tôn kính lại chính là kẻ thủ ác đã hủy hoại cả đời mình?