MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Bài Của Định MệnhChương 7: DƯ VỊ CỦA SỰ THỪA NHẬN (H)

Ván Bài Của Định Mệnh

Chương 7: DƯ VỊ CỦA SỰ THỪA NHẬN (H)

688 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước sảnh biệt thự Lục gia với một cú phanh cháy đường. Lục Triết Tiêu bước xuống xe, không đợi tài xế mở cửa, anh đi vòng sang phía bên kia, lôi Tô Diệp ra ngoài với một lực đạo không hề nhẹ. Mái tóc xám bạc của anh rối bời trong gió đêm, gương mặt lạnh lùng như muốn đóng băng cả không gian xung quanh.

Vừa vào đến phòng khách, Triết Tiêu đã đẩy cô vào bức tường đá cẩm thạch. Anh chống hai tay lên tường, giam cầm cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình.

"Tô Diệp, ánh mắt em nhìn tên Lâm Phong đó là ý gì? Em luyến tiếc những ngày ở Paris với hắn sao?" Giọng anh trầm đặc, đầy vẻ đe dọa.

Tô Diệp nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang vằn lên những tia máu của anh. Cô không còn sợ hãi như những ngày đầu, thay vào đó là một sự xót xa dâng trào. Cô đưa bàn tay nhỏ bé lên, nhẹ nhàng chạm vào mái tóc xám bạc lạnh lẽo của anh.

"Triết Tiêu, anh đừng như vậy. Em và cậu ấy chỉ là bạn cũ. Người em nợ cả đời này, người em thương đến cháy lòng mười năm qua... chỉ có một mình anh thôi."

Câu nói của cô như một gáo nước lạnh dội vào đám lửa ghen tuông đang bùng cháy trong anh. Triết Tiêu khựng lại, hơi thở dồn dập của anh dần ổn định hơn. Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn khàn:

"Em nói gì? Em thương tôi? Đừng dùng những lời đường mật đó để lừa dối tôi thêm lần nào nữa."

"Em không lừa anh. Nếu không yêu anh, em đã không chọn quay về nơi đầy đau khổ này. Nếu không yêu anh, em đã không để anh đối xử với mình như một món đồ chơi suốt thời gian qua." Tô Diệp nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. "Anh nhìn lại mình đi, Triết Tiêu. Anh dùng hận thù để che giấu nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Nhưng em ở đây, em không đi đâu cả."

Triết Tiêu bỗng nhiên gục đầu vào vai cô. Người đàn ông quyền lực đứng đầu Lục Thị lúc này lại giống như một đứa trẻ lạc lối. Anh ôm chặt lấy cô, đôi tay siết mạnh như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

"Diệp... đừng đi. Đừng nhìn ai khác ngoài tôi."

Anh nâng mặt cô lên, nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt thô bạo. Nó bắt đầu bằng sự dò xét, rồi dần trở nên nồng nàn và khát khao. Triết Tiêu bế thốc cô lên cầu thang, tiến thẳng về phía phòng ngủ. Anh đặt cô xuống lớp đệm nhung mềm mại, mái tóc xám bạc phủ xuống, hòa quyện cùng làn tóc đen của cô trên gối.

Lần đầu tiên sau mười năm, họ tìm thấy nhau không phải bằng sự cưỡng ép mà bằng sự tự nguyện của hai trái tim đầy thương tích. Triết Tiêu chạm vào cô một cách nâng niu, đôi bàn tay to lớn vuốt ve từng tấc da thịt như muốn xoa dịu mọi nỗi đau mà cô đã phải chịu đựng.

"Anh yêu em, Diệp... dù anh hận em, nhưng anh vẫn phát điên vì yêu em." Anh thầm thì bên tai cô giữa những nhịp thở dồn dập.

Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, cơ thể hai người hòa làm một. Sự xâm nhập lần này mang theo sự dịu dàng đến tê dại, mỗi chuyển động của Triết Tiêu đều chứa đựng sự trân trọng và khao khát khẳng định chủ quyền một cách chân thành nhất. Mồ hôi của cả hai hòa quyện, tiếng thở dốc nồng nàn lấp đầy căn phòng lạnh lẽo. Tô Diệp ôm lấy bờ vai rộng lớn của anh, cô cảm nhận được sự run rẩy từ trái tim anh. Đêm nay, ác ma tóc bạc đã thực sự buông bỏ lớp giáp sắt của mình để trở về làm người đàn ông của cô.