Khách sạn Grand Palace hôm nay phủ kín thảm đỏ để chào đón những nhân vật tầm cỡ nhất Thành phố C tham dự buổi đấu giá từ thiện thường niên. Đây không chỉ là nơi tiêu tiền, mà là nơi khẳng định vị thế.
Chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đỗ xịch trước sảnh chính. Lục Triết Tiêu bước xuống trước, mái tóc xám bạc rực sáng dưới ánh đèn flash của báo giới. Anh vòng tay ra phía sau, lịch thiệp dìu Tô Diệp bước xuống. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài cổ yếm màu xanh rêu bằng lụa cao cấp, mái tóc đen được búi gọn, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và bờ vai trần trắng muốt.
Triết Tiêu cúi sát vào tai cô, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực "Hôm nay em rất đẹp. Nhưng hãy nhớ, chỉ được đứng cạnh tôi, không được nhìn bất cứ ai quá ba giây".
Tô Diệp khẽ thở dài, cô đã quá quen với tính chiếm hữu cực đoan "Lục tổng, đây là sự kiện công cộng, anh đừng làm quá lên được không?"
Triết Tiêu không trả lời, chỉ siết chặt lấy eo cô như một lời tuyên bố chủ quyền. Khi họ bước vào sảnh chính, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hai người. "Ác ma tóc bạc" và "Nàng thơ bí ẩn" – cái tên mà giới truyền thông đặt cho Tô Diệp ngay lập tức trở thành tâm điểm.
Diệp? Có phải là Tô Diệp không?
Một giọng nói nam tính, thanh thoát vang lên khiến bước chân của hai người khựng lại. Từ đám đông, một người đàn ông trẻ tuổi với gương mặt lãng tử, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai bước tới. Đó là Lâm Phong – một kiến trúc sư thiên tài vừa từ Pháp trở về, và cũng là người đã thầm thương trộm nhớ Tô Diệp suốt những năm cô du học.
Tô Diệp ngạc nhiên, đôi mắt cô sáng lên "Lâm Phong? Cậu về nước từ khi nào vậy?"
Lâm Phong không ngần ngại tiến tới, định cầm tay cô theo phép lịch sự phương Tây "Mình vừa về tuần trước để nhận dự án Nhà hát thành phố. Không ngờ gặp lại cậu ở đây. Cậu vẫn xinh đẹp như ngày chúng ta cùng ngồi dưới chân tháp Eiffel vậy"
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đông đặc. Cánh tay của Triết Tiêu ở eo Tô Diệp siết mạnh đến mức khiến cô khẽ thốt lên vì đau. Anh lạnh lùng nhìn Lâm Phong bằng đôi mắt đen sâu hoắm, sát khí tỏa ra khiến những người xung quanh phải lùi lại.
"Kiến trúc sư Lâm, dường như anh quên mất phép tắc cơ bản là không nên chạm vào đồ vật của người khác khi chưa được phép?" – Giọng Triết Tiêu lạnh như băng tuyết.
Lâm Phong không hề sợ hãi, anh ta nhìn thẳng vào mái tóc bạc của Triết Tiêu, mỉm cười thách thức "Lục tổng, Tô Diệp là một người phụ nữ tuyệt vời, không phải là "đồ vật". Chúng tôi là bạn cũ, chào hỏi nhau là chuyện bình thường."
"Bạn cũ?" – Triết Tiêu nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn "Ở Thành phố C này, quá khứ của cô ấy bắt đầu và kết thúc đều ở chỗ tôi. Anh tốt nhất nên tập trung vào những bản vẽ của mình đi."
Tô Diệp cảm thấy tình hình đang trở nên tồi tệ, cô vội vàng lên tiếng "Lâm Phong, cảm ơn cậu. Hôm khác chúng ta nói chuyện sau nhé."
Lâm Phong nhìn thấy sự bối rối và cả nét lo âu trong mắt Tô Diệp, anh ta khẽ gật đầu, đưa cho cô một tấm danh thiếp "Đây là số của mình. Nếu cậu cần một không gian để thở, hãy gọi cho mình."
Khi Lâm Phong rời đi, Triết Tiêu gần như kéo lê Tô Diệp vào một góc khuất sau những lùm cây cảnh lớn. Anh đẩy cô vào tường, hai tay chống hai bên khóa chặt cô lại. Gương mặt anh áp sát, hơi thở nóng hổi đầy mùi rượu vang phả vào mặt cô.
"Không gian để thở? Em muốn thở cùng hắn ta sao?" Anh gầm lên trong cổ họng "Mười năm qua ở Pháp, em đã cùng hắn ta ngắm tháp Eiffel bao nhiêu lần? Hắn ta đã chạm vào em ở chỗ nào rồi?"
"Anh điên rồi Triết Tiêu! Chúng tôi chỉ là bạn!" – Tô Diệp cố gắng đẩy anh ra nhưng sức lực của cô chỉ như kiến lay cổ thụ.
"Phải, tôi điên rồi! Kể từ cái ngày em bỏ đi, tôi đã điên rồi!" Đôi mắt Triết Tiêu đỏ rực, anh thô bạo xé nát tấm danh thiếp trên tay cô rồi ném xuống sàn "Tô Diệp, đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi. Em là của tôi, dù là linh hồn hay thể xác, em cũng không được phép có hình bóng của kẻ khác."
Anh cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn đầy ghen tuông và trừng phạt. Tô Diệp vùng vẫy, nhưng sự mạnh mẽ và mùi hương quen thuộc của anh lại khiến cô dần mất đi sức kháng cự. Trong lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Người đàn ông này, đứng trên đỉnh cao của quyền lực, nhưng thực chất lại là một đứa trẻ tội nghiệp đang sợ hãi bị bỏ rơi lần nữa.
Buổi đấu giá tiếp tục diễn ra, nhưng cả hai đều không còn tâm trí nào để quan tâm. Triết Tiêu suốt buổi không rời mắt khỏi cô, bàn tay anh luôn nắm chặt lấy tay cô dưới bàn tiệc, như thể chỉ cần buông ra là cô sẽ biến mất mãi mãi vào tay người đàn ông khác.
Trong khi đó, ở một bàn tiệc xa hơn, bà Lục đang cầm ly rượu vang, lặng lẽ quan sát màn kịch ghen tuông của con trai. Một nụ cười bí hiểm hiện lên trên gương mặt quý phái của bà. "Triết Tiêu à, con càng yêu nó, con càng dễ bị hủy hoại. Và mẹ sẽ không để bất cứ ai cản đường con đường mẹ đã chọn cho con."
Đêm nay, sóng gió không chỉ ở buổi đấu giá, mà còn nằm ở những cơn bão lòng đang âm ỉ cháy trong mỗi người.