Trời đất bao la, vạn vật đều có điểm tận cùng, nhưng đỉnh cao của võ đạo thì chưa bao giờ có giới hạn.
Tại đỉnh Cửu Tiêu, nơi cao nhất của Linh giới, không khí lúc này dường như đặc quánh lại. Mây đen cuồn cuộn như hắc long khổng lồ đang uốn lượn, che lấp toàn bộ ánh sáng mặt trời. Những tia lôi điện màu tím sẫm, to như thân cây cổ thụ, thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm trung tâm, phát ra tiếng gầm rống khiến không gian run rẩy, vỡ vụn từng mảng lớn.
Dưới tâm điểm của cơn bão tố ấy, một nam tử trung niên vận trường bào màu xám tro đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Gương mặt ông bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng khí thế tỏa ra lại khiến cả vùng không gian xung quanh bị vặn vẹo.
Đó là Dạ Vô Khuyết – Cửu Tiêu Chí Tôn, người đứng thứ hai trên bảng xếp hạng vạn cổ, kẻ duy nhất chạm tay vào ngưỡng cửa thăng thiên trong mười vạn năm qua.
Xung quanh ông, tại năm vị trí trọng yếu của trận pháp bảo hộ, năm đạo hào quang rực rỡ đang liều mạng chống chọi với dư chấn của thiên kiếp. Đó là năm vị đệ tử thân truyền của ông, mỗi người đều là những cường giả danh trấn một phương.
"Sư phụ! Đạo lôi kiếp thứ chín mươi chín sắp xuống rồi! Người nhất định phải trụ vững!"
Đại đệ tử Mộ Dung Chiến, một kiếm tu đạt đến cảnh giới Thiên Chủ, lúc này đôi mắt đỏ ngầu, hai tay siết chặt chuôi kiếm đến mức bật máu. Hắn chưa bao giờ thấy sư phụ mình lại trông cô độc và nhỏ bé như thế trước uy lực của thiên đạo.
Dạ Vô Khuyết từ từ mở mắt. Ánh mắt ông không nhìn lôi kiếp, mà nhìn về phía năm đứa đồ đệ đã theo mình chinh chiến cả đời. Một chút hối tiếc thoáng qua trong tâm khảm. Ông biết, mình mạnh, nhưng cái "mạnh" ấy vẫn còn một kẽ hở. Đó là Đạo Tâm chưa trọn vẹn, là những nhân quả từ thời thiếu niên mà ông đã vì tu luyện mà bỏ lỡ.
“Chết dưới lôi kiếp này, có lẽ cũng là một loại giải thoát.” – Dạ Vô Khuyết thầm nghĩ.
ẦM!!!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Luồng sét cuối cùng – Thái Cổ Diệt Thế Lôi – không còn là màu tím, mà là một màu đen kịt của sự hủy diệt. Nó giáng xuống với tốc độ vượt qua cả quy luật thời gian.
"KHÔNG!!!"
Tiếng gào thét của ngũ đệ tử Linh Dao vang lên trong tuyệt vọng. Cô lao mình tới như muốn dùng thân xác che chắn cho sư phụ, nhưng bị một luồng kình lực dịu nhẹ từ tay Dạ Vô Khuyết đẩy ra xa hàng vạn dặm.
Trong khoảnh khắc thân xác bị lôi điện nuốt chửng, Dạ Vô Khuyết cảm nhận được linh hồn mình đang bị xé nát thành hàng triệu mảnh. Nhưng lạ thay, ý thức của ông không tan biến. Giữa cơn đau đớn tột cùng, một luồng ánh sáng vàng kim từ trong sâu thẳm huyết quản bùng phát – đó là Thánh Thể tự phát động cơ chế luân hồi cuối cùng.
Nước Sở, Thanh Vân Thành.
Trong căn phòng củi ẩm thấp của Lâm gia, một thiếu niên đang nằm thoi thóp trên đống rơm khô. Gương mặt cậu xanh xao, trên người đầy rẫy những vết roi rỉ máu.
Đột ngột, đôi mắt của thiếu niên mở bừng ra.
Một luồng sáng lạnh lẽo, uy nghiêm và mang theo hơi thở của vạn cổ tang thương xẹt qua con ngươi. Lâm Việt – hay chính là Dạ Vô Khuyết – hít một hơi thật sâu. Cảm giác đau đớn từ cơ thể tràn về khiến ông khẽ nhíu mày.
"Đây là... hạ giới? Linh khí mỏng manh đến mức đáng thương."
Lâm Việt cử động những ngón tay gầy guộc. Ông nhận ra mình đang ở trong thân xác của một thiếu niên trùng tên trùng họ. Ký ức của nguyên chủ bắt đầu tràn về như thủy triều: Một đệ tử bị ruồng bỏ của Lâm gia, bị chính đường huynh đánh đập đến chết chỉ vì một viên đan dược Nhất Giai hạ phẩm.
"Thật thảm hại." – Lâm Việt trầm giọng, thanh âm tuy nhỏ nhưng mang theo một loại uy áp khó tả.
Ông thử vận chuyển công pháp kiếp trước, nhưng vừa mới động niệm, kinh mạch toàn thân đã biểu tình bằng những cơn đau xé lòng. Mạch Luân Cảnh - Nhất Luân. Đây là cảnh giới thấp kém nhất, ngay cả võ đồ bình thường cũng có thể bóp chết ông lúc này.
Nhưng Lâm Việt không hề hoảng loạn. Một vị Chí Tôn đứng đầu Thuật Đạo và Luyện Thể, dù chỉ còn một hơi thở, cũng đủ để lật ngược thế cờ.
"Kinh mạch bế tắc? Đan điền rạn nứt? Trong mắt kẻ khác là phế vật, nhưng trong mắt ta... đây lại là cơ hội tốt nhất để rèn luyện lại từ đầu."
Lâm Việt ngồi thẳng dậy, mặc kệ những vết thương đang rỉ máu. Ông không vội tu luyện Võ Đạo để chữa thương, mà bắt đầu kết ấn bằng một thủ pháp cực kỳ kỳ quái.
“Khai Môn, mở cho ta!”
Trong hệ thống Luyện Thể, Khai Môn là cánh cửa đầu tiên trong bát môn. Thay vì dùng linh khí để tẩm bổ kinh mạch, Lâm Việt dùng ý chí của một Chí Tôn để cưỡng ép kích hoạt tiềm năng của tế bào.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt va chạm giòn giã vang lên trong căn phòng tối. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng ánh mắt Lâm Việt lại càng lúc càng sáng. Một luồng khí nóng rực bắt đầu lan tỏa từ tim ra khắp tứ chi, những vết roi bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chính lúc này, cánh cửa phòng củi bị đá văng ra một cách thô bạo. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào làm Lâm Việt nheo mắt lại.
"Thằng phế vật kia! Chết chưa? Nếu chưa chết thì bò ra đây, nhị thiếu gia có lệnh bắt ngươi phải quỳ ở cổng chính để đón đoàn người của Thiên Thừa Thánh Địa đến tuyển đệ tử!"
Một tên gia nhân hống hách bước vào, tay cầm roi da, nhìn Lâm Việt với vẻ khinh bỉ tột độ.
Lâm Việt từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông nhìn tên gia nhân không có chút giận dữ nào, chỉ có một sự lạnh lẽo như nhìn một hạt bụi.
"Thiên Thừa Thánh Địa?" – Lâm Việt khẽ lặp lại cái tên này.
Trong lòng ông khẽ lay động. Đó chẳng phải là cái tên mà năm xưa ông đã tùy ý đặt cho đám đệ tử khi chúng hỏi về việc lập tông môn sao? "Thiên Thừa" – kế thừa thiên đạo.
"Được, ta sẽ đi." – Lâm Việt đứng dậy, động tác khoan thai, không còn vẻ khúm núm của kẻ bị bắt nạt thường ngày.
Tên gia nhân hơi khựng lại, cảm thấy có gì đó rất lạ ở tên phế vật này, nhưng hắn lập tức quát lớn: "Còn không mau đi! Chậm trễ đại sự của gia tộc, mạng của ngươi không đủ đền đâu!"
Lâm Việt bước ra khỏi phòng củi, nhìn bầu trời xanh thẳm của hạ giới. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi.
“Các đồ nhi, sư phụ đã trở lại. Để xem vạn năm qua, các ngươi đã quản lý cái Thánh địa này ra sao.”