Ánh nắng gắt gao của buổi trưa chiếu xuống quảng trường chính của Lâm gia, làm nổi bật sự xa hoa của những cột trụ chạm rồng vẽ phượng. Tuy nhiên, đối với Lâm Việt, cái không khí này chỉ nồng nặc mùi vị của sự mục nát và thói đời phù phiếm.
Hàng trăm đệ tử Lâm gia đang tập trung, ai nấy đều vận y phục lộng lẫy, gương mặt tràn đầy vẻ háo hức. Hôm nay là ngày trọng đại: Đoàn sứ giả của Thiên Thừa Thánh Địa – thế lực đứng đầu khu vực này – sẽ đến để tìm kiếm mầm non tài năng.
"Nhìn kìa, con chó rách của phòng củi cũng bò ra đây sao?"
Một tiếng cười nhạo báng vang lên từ phía đám đông. Lâm Việt thản nhiên bước đi, mặc kệ những ánh mắt khinh bỉ đang đổ dồn về phía mình. Hắn đang tập trung cảm nhận luồng khí nóng trong cơ thể. Khai Môn sau khi được kích hoạt đang không ngừng rèn giũa gân cốt yếu ớt này. Mặc dù bên ngoài vẫn trông gầy gò, nhưng mật độ xương cốt của hắn đã cứng cáp hơn trước gấp mấy lần.
"Lâm Việt! Ngươi đứng lại cho ta!"
Một thiếu niên vận cẩm y màu xanh, thần thái cao ngạo bước ra chặn đường. Đây là Lâm Hạo, kẻ đã đánh đập nguyên chủ đến chết. Hắn sở hữu tu vi Nhất Nguyên Cảnh – Nhị Tinh, được coi là thiên tài hàng đầu của Lâm gia hiện tại.
Lâm Việt dừng bước, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước cổ xưa nhìn thẳng vào Lâm Hạo. Hắn không nói gì, nhưng cái nhìn đó khiến Lâm Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ngươi... ngươi nhìn cái gì?" Lâm Hạo gầm lên để che giấu sự bất an vô cớ. "Viên Bổ Nguyên Đan lần trước chưa làm ngươi tỉnh ngộ sao? Thứ phế vật như ngươi, dù có đứng đây cả ngày cũng chẳng có vị đại nhân nào của Thánh địa để mắt tới đâu. Mau cút ra góc khuất kia mà quỳ, đừng làm bẩn mắt các vị sứ giả!"
Lâm Việt khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản nhưng mang theo sự mỉa mai sâu sắc: "Một viên đan dược phẩm cấp rác rưởi mà ngươi cũng coi như bảo vật để đi cướp đoạt. Tầm nhìn của ngươi, e rằng cả đời này cũng chỉ quanh quẩn ở cái xó xỉnh Thanh Vân Thành này mà thôi."
"Ngươi nói cái gì?!" Lâm Hạo tím mặt vì giận dữ. Hắn không ngờ kẻ vốn luôn run rẩy quỳ lạy mình nay lại dám mở miệng châm chọc.
Ngay khi Lâm Hạo định ra tay, một tiếng chuông đồng vang lên trầm hùng từ cổng chính.
"Sứ giả Thiên Thừa Thánh Địa tới!"
Toàn bộ quảng trường lập tức im phăng phắc. Ngay cả gia chủ Lâm gia – Lâm Chấn Hải, một cường giả Tam Tài Cảnh (Đại Võ Sư) – cũng vội vàng dẫn đầu dàn trưởng lão chạy ra nghênh đón, gương mặt khúm núm không chút uy nghiêm thường ngày.
Từ trên bầu trời, một con Thanh Vũ Ưng khổng lồ sải cánh đáp xuống, mang theo luồng gió mạnh thổi bay cát bụi. Trên lưng ưng là hai nam một nữ, vận trường bào màu trắng thêu hoa văn mây trôi đặc trưng của Thiên Thừa Thánh Địa.
Lâm Việt nheo mắt nhìn. Nhãn quang của vị Chí Tôn năm xưa lập tức nhìn thấu tu vi của ba người này. Hai nam tử ở cấp độ Tứ Tượng Cảnh (Võ Quân), còn thiếu nữ đi giữa – người có khí chất thanh cao nhất – đã chạm đến Ngũ Hành Cảnh (Võ Vương).
Nhưng điều khiến Lâm Việt chú ý không phải là tu vi, mà là lệnh bài đeo bên hông cô gái. Trên đó khắc hình một đóa sen xanh nở rộ giữa kiếm trận.
“Thanh Liên Kiếm Ấn? Đây là ấn ký của đại đồ đệ Mộ Dung Chiến... Không ngờ vạn năm trôi qua, đứa trẻ ham mê kiếm đạo năm xưa đã để lại di sản như thế này.” – Lâm Việt thầm nghĩ, lòng dâng lên một nỗi hoài niệm cổ xưa.
Cô gái trẻ bước xuống, ánh mắt lướt qua đám đông đệ tử Lâm gia với vẻ lạnh lùng. Cô tên là Tô Thanh Vũ, đại diện cho Thiên Kiếm Phong của Thánh địa.
"Bắt đầu kiểm tra linh cốt." Giọng cô trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm.
Từng đệ tử Lâm gia bước lên chạm tay vào khối Cảm Linh Thạch. "Lâm Thiên, linh cốt bình thường, loại!" "Lâm Tuyết, linh cốt hạ đẳng, loại!"
Không khí trở nên căng thẳng. Đến lượt Lâm Hạo, hắn hít sâu một hơi, đặt tay lên đá. Khối đá bùng phát ánh sáng vàng nhạt. "Lâm Hạo, linh cốt trung đẳng, tiềm năng đạt tới Lục Hợp Cảnh. Tạm giữ!"
Lâm Chấn Hải cười hớn hở, vội vàng nịnh nọt: "Cảm ơn sứ giả đại nhân đã nâng đỡ."
Cuối cùng, chỉ còn lại một mình Lâm Việt đứng ở góc sân. Tên gia nhân lúc nãy hất hàm: "Này phế vật, không mau lên đi? Hay sợ quá hóa rồ rồi?"
Lâm Việt thong dong bước lên phía trước. Khi hắn đi ngang qua Tô Thanh Vũ, bước chân hắn không hề có chút do dự hay rụt rè thường thấy của một thiếu niên hạ giới. Thậm chí, phong thái của hắn còn mang theo một sự áp đảo vô hình khiến Tô Thanh Vũ hơi nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Hắn đặt tay lên khối đá.
Vù...
Khối đá không hề phát sáng. Nó tối đen như mực, rồi bất ngờ xuất hiện những vết nứt li ti.
"Hả? Linh cốt rác rưởi đến mức làm hỏng cả đá thử sao?" Lâm Hạo cười lớn.
Nhưng đồng tử của Tô Thanh Vũ lại co rút lại. Cô không thấy ánh sáng, vì cô chưa đủ trình độ để thấy. Trong mắt Lâm Việt lúc này, hắn đang cưỡng ép trấn áp Thánh Thể trong người mình. Nếu hắn để nó bộc phát, không chỉ khối đá này nổ tung, mà cả cái Thanh Vân Thành này cũng sẽ bị hào quang của Chí Tôn san bằng.
"Linh cốt... không xác định." Tô Thanh Vũ trầm ngâm hồi lâu rồi nói, "Nhưng thần thái của ngươi rất đặc biệt. Ngươi tên gì?"
"Lâm Việt." Hắn trả lời ngắn gọn.
"Nực cười! Sứ giả đại nhân, hắn là một tên phế vật bị liệt kinh mạch, xin đừng để hắn lừa gạt!" Lâm Chấn Hải vội vàng can thiệp vì sợ Lâm Việt làm ảnh hưởng đến danh tiếng gia tộc.
Lâm Việt nhìn Lâm Chấn Hải, rồi nhìn về phía Tô Thanh Vũ, nhàn nhạt nói: "Thánh địa tuyển người, là tuyển thiên tài, hay là tuyển những kẻ biết nghe lời gia tộc? Nếu Thiên Thừa Thánh Địa chỉ có bấy nhiêu tầm mắt, thì ta không vào cũng được."
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường như nổ tung. Tên phế vật này điên rồi! Hắn dám ăn nói như vậy với sứ giả của Thánh địa?
Tô Thanh Vũ khựng lại, đôi mắt đẹp nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của Lâm Việt. Trong một khoảnh khắc, cô dường như thấy được bóng dáng của vị Tổ sư khai sơn được thờ phụng trên đỉnh Thiên Kiếm Phong – một sự ngạo nghễ coi rẻ cả trời đất.
"Thú vị." Tô Thanh Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm tan chảy băng giá. "Ngươi có gan nói câu đó, ta cho ngươi một cơ hội. Theo ta về tông môn làm đệ tử ngoại môn tạp dịch. Nếu trong ba tháng không đột phá Nhất Nguyên Cảnh, ngươi sẽ bị ném xuống núi. Ngươi dám không?"
"Có gì mà không dám?" Lâm Việt quay lưng, đi thẳng về phía con Thanh Vũ Ưng, không thèm nhìn lại Lâm gia lấy một lần.
“Đồ nhi của ta... để xem các ngươi đã dạy dỗ hậu bối ra sao mà lại để một đám sâu mọt này làm loạn giới võ đạo.”