MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀChương 3: TÀN KIẾM PHONG – DI SẢN BỊ QUÊN LÃNG

VẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀ

Chương 3: TÀN KIẾM PHONG – DI SẢN BỊ QUÊN LÃNG

1,105 từ · ~6 phút đọc

Con Thanh Vũ Ưng xé toạc màn mây, đưa đoàn người rời xa Thanh Vân Thành nhỏ bé. Gió rít gào bên tai, nhưng Lâm Việt vẫn đứng sừng sững trên lưng linh thú, tà áo rách rưới bay phần phật. Ánh mắt hắn không có lấy một chút kinh ngạc của kẻ lần đầu tiên được bay lên cao, mà chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tô Thanh Vũ thỉnh thoảng liếc nhìn thiếu niên này. Những đệ tử khác của Lâm gia, kể cả Lâm Hạo, lúc này đều đang xanh mặt vì sợ độ cao hoặc mải mê ngắm nhìn linh khí nồng đậm xung quanh. Duy chỉ có Lâm Việt là khác biệt. Hắn tựa như một vị thần đang đứng trên mây, nhìn xuống giang sơn của chính mình.

"Phía trước chính là Thiên Thừa Thánh Địa." Tô Thanh Vũ lên tiếng, giọng nói có chút tự hào.

Giữa những dãy núi trùng điệp, năm ngọn núi khổng lồ đâm thẳng vào tầng mây như năm thanh kiếm thần đang trấn giữ trời đất. Linh khí ở đây ngưng tụ thành sương mù, thấp thoáng những tòa điện đài cổ kính, rực rỡ ánh kim quang. Đó chính là biểu tượng quyền lực của năm vị đại đệ tử năm xưa.

"Lâm Việt, ngươi là đệ tử tạp dịch, theo quy định không được ở lại bốn đỉnh chính. Ngươi sẽ được đưa đến ngọn núi thứ năm — Tàn Kiếm Phong." Một vị nam tử đồng hành với Tô Thanh Vũ lên tiếng, giọng đầy vẻ châm chọc.

Lâm Hạo nghe vậy thì cười khẩy: "Chúc mừng ngươi nhé, phế vật. Nghe nói Tàn Kiếm Phong là nơi chứa rác thải và những thanh kiếm gãy của Thánh địa, linh khí khô cằn, quỷ cũng không thèm ở."

Lâm Việt không đáp lời, nhưng khi nghe đến ba chữ "Tàn Kiếm Phong", đồng tử của hắn khẽ co rút lại. Ký ức vạn năm trước ùa về. Đó chính là nơi hắn lần đầu dạy đại đệ tử Mộ Dung Chiến những chiêu kiếm căn bản nhất. Năm đó, nó có tên là Vạn Kiếm Quy Tông Phong, hào quang rực rỡ vạn trượng. Tại sao bây giờ lại trở thành "Tàn Kiếm Phong"?

Khi đặt chân xuống Tàn Kiếm Phong, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Việt không khỏi thở dài.

Hoang tàn.

Những cung điện năm xưa giờ chỉ còn là phế tích bị rêu xanh phủ kín. Kiếm khí sắc lẹm từng bao phủ ngọn núi này nay đã tan biến, thay vào đó là một vẻ hiu quạnh, sầu thảm. Khắp nơi cắm đầy những thanh sắt gỉ sét, gãy nát — đó chính là những "Tàn Kiếm" mà người đời vứt bỏ.

"Đây là thẻ bài của ngươi. Công việc hàng ngày là lau chùi 1000 thanh kiếm phế phẩm tại Kiếm Trủng. Nếu không hoàn thành, không có cơm ăn." Tên chấp sự ném cho Lâm Việt một mảnh gỗ mục rồi bỏ đi, không thèm nhìn lại lần thứ hai.

Lâm Việt cầm thẻ bài, thong dong bước đi giữa những ngôi mộ kiếm. Hắn không hề cảm thấy buồn bã. Ngược lại, mỗi bước chân của hắn trên mặt đất này đều như đang đánh thức những linh hồn kiếm đang ngủ say.

Hắn dừng lại trước một thanh kiếm gãy, thân kiếm đã bị ăn mòn đến mức không nhìn rõ hình dạng. Lâm Việt khẽ vươn ngón tay gầy guộc, vuốt nhẹ lên sống kiếm.

"Vạn năm qua đi, ngay cả ngươi cũng không chịu nổi sự bào mòn của thời gian sao, Thanh Ảnh?"

Vù!

Thanh kiếm gãy đột nhiên rung nhẹ, phát ra một tiếng kêu rên khe khẽ như đang nhận ra chủ nhân. Nếu có một đại sư Thuật Đạo ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. Một thanh kiếm đã chết vạn năm, vậy mà chỉ vì một cái chạm tay của thiếu niên này mà lại sinh ra "Kiếm Ý".

"Linh khí nơi này không mất đi, mà là bị một trận pháp ngu ngốc nào đó phong ấn lại." Lâm Việt nhìn lên đỉnh núi, nơi có một tòa tháp nát. "Kẻ nào dám sửa đổi trận pháp của ta thành cái thứ rác rưởi này?"

Đêm đó, Lâm Việt không ngủ. Hắn ngồi xếp bằng giữa Kiếm Trủng, bắt đầu vận chuyển Khai Môn.

Linh khí mỏng manh xung quanh bắt đầu bị hút vào cơ thể hắn, nhưng không phải đi vào đan điền, mà là đi vào từng thớ thịt, từng tế bào. Luyện Thể khác với Võ Đạo, nó không cần thiên địa linh khí quá dồi dào, mà cần sự rèn giũa tàn khốc.

"Rắc! Rắc!"

Xương sườn của Lâm Việt gãy đi rồi tự nối lại. Máu đen từ lỗ chân lông rỉ ra, mang theo tạp chất của cơ thể phế vật này. Đây là quá trình Tẩy Tủy đau đớn nhất, nhưng Lâm Việt không hề biến sắc. Hắn đang dùng ý chí của vị Chí Tôn vạn cổ để đúc lại cơ thể này thành một "Kiếm Phôi".

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Lâm Việt mở mắt. Ánh nhìn của hắn lúc này đã mang theo một chút sắc bén của kiếm khí. Tuy tu vi vẫn là Mạch Luân Cảnh - Nhất Luân, nhưng lực tay của hắn lúc này đã có thể nghiền nát đá tảng.

Hắn bắt đầu công việc lau kiếm. Trong mắt người khác, đây là hình phạt. Nhưng trong mắt Lâm Việt, mỗi lần lau một thanh kiếm là một lần hắn giao tiếp với đạo tâm của tiền nhân.

Đột nhiên, từ phía xa có tiếng xôn xao. Một nhóm đệ tử nội môn vận y phục sang trọng đi tới, dẫn đầu là một thiếu nữ có vẻ ngoài khá xinh đẹp nhưng đôi mắt lại đầy vẻ kiêu kỳ.

"Sư tỷ, nghe nói có một tên phế vật từ Lâm gia mới đến đây? Chúng ta đang thiếu người thử nghiệm Thiên Ma Kiếm Trận mới học, hay là dùng hắn đi?" Một tên đệ tử cười nịnh nọt.

Thiếu nữ kia liếc nhìn Lâm Việt đang lầm lũi lau kiếm, nhàn nhạt nói: "Tùy các ngươi, đừng làm chết người là được. Dù sao Tàn Kiếm Phong cũng không ai quản."

Lâm Việt vẫn thản nhiên lau kiếm, không thèm ngẩng đầu. Hắn chỉ khẽ lẩm bẩm trong miệng:

"Thiên Ma Kiếm Trận? Đó là thứ kiếm pháp dùng để giết lợn mà ta dạy cho Nhị đệ tử khi nó mới 3 tuổi... Hóa ra sau vạn năm, các ngươi lại coi nó là bảo vật sao?"