Đám đệ tử nội môn tiến lại gần, tiếng cười nói oang oang làm phá tan sự tĩnh mịch của Kiếm Trủng. Kẻ dẫn đầu là Vương Linh, một nữ đệ tử ở Nhất Nguyên Cảnh – Ngũ Tinh, kiêu ngạo đứng trước mặt Lâm Việt. Với nàng, việc được điều đến Tàn Kiếm Phong để tập luyện đã là một sự sỉ nhục, và việc trút giận lên một tên tạp dịch là cách tốt nhất để giải tỏa.
"Này, tên phế vật kia! Nghe thấy ta nói gì không?" Vương Linh hất hàm, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực Lâm Việt. "Đứng dậy, làm bia tập kiếm cho chúng ta. Nếu ngươi sống sót qua mười chiêu của Thiên Ma Kiếm Trận, ta sẽ thưởng cho ngươi một viên tụ linh đan."
Lâm Việt lúc này mới từ từ đặt thanh kiếm cũ xuống. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bẩn trên vạt áo rách, ánh mắt nhìn qua trận pháp mà bốn tên đệ tử đang dàn ra.
"Thiên Ma Kiếm Trận?" Lâm Việt khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên một chút thất vọng sâu sắc. "Bộ pháp hỗn loạn, kiếm ý rời rạc, linh khí vận chuyển đến huyệt Kiên Tỉnh thì bị tắc nghẽn. Các ngươi gọi cái đống rác rưởi này là kiếm trận sao?"
Cả đám đệ tử khựng lại, sau đó bùng nổ một trận cười nhạo báng.
"Ngươi nghe thấy gì không? Một tên tạp dịch ngay cả khí cảm còn chưa rõ ràng, lại dám bình phẩm về công pháp cấp bậc Địa Giai của Thánh địa!" Vương Linh cười đến run rẩy cả người, đôi mắt lộ rõ vẻ sát cơ. "Được! Để ta xem cái miệng của ngươi cứng đến bao giờ. Bày trận!"
Bốn tên đệ tử lập tức di chuyển, kiếm quang lấp lóe bao vây lấy Lâm Việt. Một luồng áp lực của Nhất Nguyên Cảnh bủa vây, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề. Theo đúng bài bản, kiếm trận này sẽ tạo ra những luồng kiếm khí đan xen như mạng nhện, siết chết đối thủ ở giữa.
Lâm Việt đứng đó, tay không tấc sắt, nhưng khí thế trên người hắn đột ngột thay đổi. Nếu lúc nãy hắn là một hòn đá ven đường, thì giờ đây hắn chính là một thanh kiếm tuyệt thế vừa rút ra khỏi vỏ.
"Kiếm, không phải dùng để múa cho đẹp."
Lâm Việt khẽ lẩm bẩm. Hắn không lùi mà tiến, bước một bước ngắn về phía trước. Bước chân này trông thì bình thường, nhưng lại vừa vặn rơi vào "tử huyệt" của trận pháp – nơi linh khí của bốn người giao nhau nhưng lại không đồng nhất.
"Chết đi!" Vương Linh đâm tới một kiếm, kiếm chiêu mang theo tiếng rít của gió.
Lâm Việt không né. Hắn chỉ đơn giản là đưa hai ngón tay lên, kẹp lấy mũi kiếm của Vương Linh một cách nhẹ nhàng như kẹp một lá rụng.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Cả quảng trường Kiếm Trủng bỗng chốc im phăng phắc. Vương Linh trố mắt nhìn, nàng cảm thấy thanh kiếm của mình như đâm vào một ngọn núi lớn, không thể nhích thêm nửa phân.
"Cái gì?!"
"Hỗn loạn!" Lâm Việt lạnh lùng thốt lên. Hai ngón tay hắn khẽ rung nhẹ theo một tần số kỳ lạ.
Rắc!
Thanh kiếm của Vương Linh – một món Huyền Khí Nhất Giai – cứ thế vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ. Lâm Việt xoay người, mượn lực đẩy của mảnh vỡ, hắn bước thêm ba bước theo một quỹ đạo quái dị. Mỗi lần hắn bước đi, một tên đệ tử nội môn lại cảm thấy ngực mình như bị một quả tạ nghìn cân nện trúng.
"Phốc!" "Phốc!"
Bốn tên đệ tử bày trận đồng loạt ngã gục, miệng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Kiếm trận "Địa Giai" trong mắt họ, dưới tay một kẻ không có chút linh lực nào, lại tan rã chỉ trong vòng ba hơi thở.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Vương Linh run rẩy ngã ngồi trên mặt đất, nhìn Lâm Việt như nhìn thấy quỷ dữ.
"Ta chỉ dạy các ngươi cách dùng kiếm để giết lợn cho đúng." Lâm Việt nhìn thanh kiếm gãy dưới đất, thở dài. "Thiên Ma Kiếm Trận do Nhị đồ đệ của ta... à, do vị tiên nhân kia sáng tạo ra, vốn là dựa trên quy luật âm dương tiêu trưởng. Các ngươi lại chỉ chăm chăm vào sát chiêu, bỏ quên căn cơ. Đó không gọi là luyện kiếm, đó là tự sát."
Đúng lúc này, từ sâu trong tòa tháp nát trên đỉnh Tàn Kiếm Phong, một luồng ý thức mạnh mẽ quét qua. Lâm Việt hơi nhướng mày, hắn nhận ra có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Đó là một vị lão giả đầu tóc bù xù, áo quần rách rưới đang ngồi giữa đống bình rượu vỡ. Lão chính là Khương Thái, người canh giữ Tàn Kiếm Phong, kẻ bị coi là lão già điên của Thánh địa. Nhưng lúc này, đôi mắt đục ngầu của lão lại sáng rực lên như đuốc.
"Bộ pháp kia... thủ pháp kẹp kiếm kia... không thể nào!" Khương Thái lẩm bẩm, bàn tay cầm bình rượu run rẩy đến mức đánh rơi cả bình xuống đất. "Đó là Cửu Tiêu Kiếm Bộ đã thất truyền vạn năm? Sao có thể xuất hiện trên người một thiếu niên tạp dịch?"
Ở phía dưới, Lâm Việt không quan tâm đến sự kinh ngạc của lão già điên hay đám đệ tử đang nằm dưới đất. Hắn quay lại, nhặt thanh kiếm cũ lên và tiếp tục lau chùi.
"Lần sau muốn tìm bia tập kiếm, hãy tìm kẻ nào xứng tầm. Đừng đến đây làm bẩn không khí của ta."
Vương Linh nghiến răng, vừa sợ hãi vừa nhục nhã, vội vàng dìu nhau bỏ chạy khỏi Tàn Kiếm Phong. Nàng thề sẽ về báo cáo chuyện này cho sư phụ mình.
Khi đám người đã đi xa, Lâm Việt mới dừng tay, ngước mắt nhìn lên tháp cổ:
"Xem đủ rồi chứ? Nếu đã xem đủ, thì xuống đây. Ta có chuyện muốn hỏi về hiện trạng của năm ngọn núi này."
Khương Thái giật mình, lão không ngờ một tên nhóc chưa đạt tới Nhất Nguyên Cảnh lại có thể phát hiện ra linh thức của một cường giả cấp Lục Hợp Cảnh (Võ Tông) như lão.
Vù một cái, bóng người lão giả đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Việt. Khương Thái không ra tay, mà lại nhìn Lâm Việt với một thái độ vừa nghi hoặc vừa cung kính:
"Tiểu hữu... ngươi rốt cuộc là ai? Sao ngươi lại biết được khuyết điểm của Thiên Ma Kiếm Trận?"
Lâm Việt nhìn lão giả một lượt, nhận ra người này kinh mạch bị tổn thương nặng nề bởi hỏa độc, nếu không chữa trị thì không sống quá ba năm. Hắn nhàn nhạt nói:
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, tại sao Tàn Kiếm Phong – ngọn núi đứng đầu ngũ phong năm xưa – nay lại trở thành nơi chứa rác? Và... cái tên Mộ Dung Chiến bây giờ đang ở đâu?"
Nghe đến tên của vị Đại sư tổ khai sơn, Khương Thái quỳ sụp xuống, sắc mặt đại biến: "Ngươi... ngươi dám gọi thẳng tên của Tổ sư? Ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với Ngài?"