MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀChương 5: HỎA ĐỘC CÔNG TÂM, THUẬT THẦN RA TAY

VẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀ

Chương 5: HỎA ĐỘC CÔNG TÂM, THUẬT THẦN RA TAY

1,174 từ · ~6 phút đọc

Khương Thái đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào Lâm Việt. Một thiếu niên mười sáu tuổi, tu vi chưa vào Nhất Nguyên Cảnh, lại thản nhiên gọi thẳng tên húy của vị Tổ sư khai sơn – người được coi là huyền thoại bất tử của toàn bộ giới võ đạo. Nếu chuyện này lọt đến tai các vị trưởng lão ở bốn đỉnh chính, Lâm Việt chắc chắn sẽ bị khép vào tội đại nghịch bất đạo, vạn kiếp bất phục.

"Tiểu hữu, lời này tuyệt đối không được nói bừa!" Khương Thái hạ thấp giọng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn quanh. "Tổ sư Mộ Dung Chiến đã biến mất từ ba ngàn năm trước. Người đời đồn rằng ngài đã phi thăng, nhưng cũng có kẻ nói ngài bị kẹt trong bí cảnh... Từ đó đến nay, Thiên Thừa Thánh Địa dần rơi vào tay những kẻ dã tâm, chia bè kết phái, Tàn Kiếm Phong cũng vì thế mà lụn bại."

Lâm Việt nghe vậy, đôi chân mày khẽ nhíu lại. Ba ngàn năm? Đối với hắn chỉ như một cái chớp mắt trong dòng luân hồi, nhưng với đám đệ tử của hắn, đó là cả một quãng thời gian dài đằng đẵng.

"Biến mất sao?" Lâm Việt lẩm bẩm, trong lòng hiện lên một chút bất an. "Vậy còn bốn người kia? Những vị tổ sư của các ngọn núi khác thì sao?"

Khương Thái thở dài, lão ngồi bệt xuống một tảng đá gãy, dường như cái tên của những vị tổ sư ấy là một gánh nặng ngàn cân. "Nhị tổ sư Dược Vương Cốc đã ẩn tích từ lâu. Tam tổ sư Trận Pháp đã hóa đạo... Chỉ còn lại Ngũ tổ sư Linh Dao được cho là vẫn còn một phân thân trấn giữ tại cấm địa, nhưng không ai gặp được ngài ấy suốt năm trăm năm qua."

"Phân thân sao? Con bé đó vẫn bướng bỉnh như vậy." Một tia ấm áp thoáng qua mắt Lâm Việt, nhưng lập tức biến mất. Hắn chuyển ánh mắt sang nhìn Khương Thái, lạnh nhạt nói: "Ngươi lo cho người khác, sao không lo cho chính mình? Hỏa độc trong người ngươi đã thâm nhập vào phế phủ, mỗi khi đêm về, linh lực vận chuyển qua kinh mạch như bị lửa đốt, đau đớn không muốn sống. Ta nói đúng không?"

Khương Thái run lên bần bật, bình rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Lão nhìn Lâm Việt như nhìn thấy một quái thai: "Ngươi... sao ngươi biết được? Chuyện này ngay cả các trưởng lão ở Vạn Dược Phong cũng không nhìn ra!"

"Trong mắt ta, không có bí mật nào giấu được." Lâm Việt đứng dậy, bước lại gần Khương Thái. "Ngươi vì trấn giữ Tàn Kiếm Phong mà cưỡng ép tu luyện công pháp không hoàn chỉnh, lại bị kẻ xấu ám toán bằng Xích Diệm Độc. Muốn chữa không?"

Khương Thái cười khổ, nụ cười đầy vẻ thê lương: "Muốn thì sao? Phải cần đến Đan dược Thập Giai hoặc một vị Thuật Thần chân chính mới hóa giải được. Ở cái thời đại này, lấy đâu ra?"

"Thập Giai đan dược? Thứ đó ta chưa có nguyên liệu." Lâm Việt thản nhiên nói, rồi đưa một bàn tay ra. "Nhưng ta chính là Thuật Thần mà ngươi nói."

Khương Thái định cười vì sự ngông cuồng của thiếu niên trước mặt, nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy – một đôi mắt bao hàm cả tinh tú và sự uy nghiêm của vạn cổ – lão bỗng thấy cổ họng mình khô khốc. Một sự phục tùng từ trong linh hồn trỗi dậy, khiến lão không tự chủ được mà đưa tay ra.

Lâm Việt không dùng linh lực, vì hắn chưa có. Hắn dùng Khai Môn của Luyện Thể để kích hoạt nhiệt lượng trong máu, sau đó dùng ngón tay bấm mạnh vào ba huyệt đạo trên cánh tay Khương Thái.

"Á!" Khương Thái hét lên một tiếng đau đớn, một luồng khí đen kịt, nóng hổi bắt đầu bốc ra từ lỗ chân lông.

Lâm Việt không dừng lại, thủ pháp của hắn nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Mỗi lần chạm vào là một lần hắn dùng kiến thức về cấu tạo cơ thể của Thuật Thần để bóc tách từng sợi hỏa độc. Đây là một loại kỹ thuật cực kỳ cao cấp: Kim Châm Độ Kiếp.

Khoảng nửa canh giờ sau, Lâm Việt thu tay lại, hơi thở có chút dồn dập. Thân xác này hiện tại vẫn còn quá yếu để thi triển những thuật pháp cao thâm.

Trong khi đó, Khương Thái ngồi ngây người. Lão cảm nhận được luồng khí nóng thiêu đốt kinh mạch suốt trăm năm qua đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự thanh mát, linh khí khô cằn trong đan điền bắt đầu vận chuyển trở lại một cách trơn tru.

"Ta... ta khỏi rồi?" Khương Thái lẩm bẩm, rồi lão đột nhiên đứng bật dậy, quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Việt, đầu chạm đất. "Tiền bối! Xin nhận của Khương Thái một lạy! Ngài không phải là người thường, ngài chắc chắn là đại năng trọng sinh!"

Lâm Việt thản nhiên nhận cái lạy này, bởi vì xét về thâm niên, Khương Thái ngay cả làm đệ tử đời thứ một ngàn của hắn cũng chưa đủ tư cách.

"Đứng lên đi. Từ nay về sau, ngươi vẫn là trưởng lão của Tàn Kiếm Phong, còn ta vẫn là tạp dịch lau kiếm. Bí mật về ta, nếu một chữ lọt ra ngoài, ta sẽ khiến ngươi biến mất khỏi thế gian này."

"Vâng! Khương Thái hiểu rõ!" Lão già điên lúc này ngoan ngoãn như một đứa trẻ, trong lòng tràn đầy chấn kinh và sùng bái. Lão nhận ra, vận mệnh của Tàn Kiếm Phong, thậm chí là của Thiên Thừa Thánh Địa, sắp sửa có một cuộc đại biến động.

Lâm Việt nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, tay lại cầm lấy thanh kiếm gãy để lau chùi.

"Ngày mai, ta cần một ít dược liệu cơ bản: Linh Oánh Thảo, Huyết Tinh Hoa và một cái lò luyện đan cũ. Ta cần đột phá Nhất Nguyên Cảnh ngay lập tức."

"Vâng, thuộc hạ đi chuẩn bị ngay!" Khương Thái vội vàng đáp lời, không hề nhận ra mình đã tự xưng là "thuộc hạ".

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Việt ngồi một mình giữa Kiếm Trủng. Hắn biết, màn "vả mặt" đám đệ tử nội môn lúc nãy chỉ là bắt đầu. Sắp tới, khi tin tức về việc lão già điên của Tàn Kiếm Phong đột nhiên hồi phục truyền ra, những kẻ thù năm xưa ám toán Khương Thái – và cả những kẻ đang âm mưu thôn tính di sản của hắn – sẽ sớm mò đến đây.

“Các đồ nhi, sư phụ sẽ dùng ba tháng để dọn dẹp cái đống rác này, sau đó sẽ đi tìm các ngươi.”