Sáng sớm hôm sau, Tàn Kiếm Phong vốn dĩ hiu quạnh bỗng có chút sinh khí. Khương Thái – người vốn dĩ cả ngày chỉ biết chìm đắm trong men rượu – nay lại hớt hải chạy ngược chạy xuôi. Lão mang về một cái lò luyện đan cũ kỹ, sứt mẻ một góc và một bao bố đựng đầy dược liệu cơ bản.
"Tiền... à không, Lâm tiểu hữu, đây là những thứ tốt nhất lão già này có thể gom góp mà không gây chú ý từ Vạn Dược Phong." Khương Thái vừa lau mồ hôi vừa nói, ánh mắt đầy vẻ tò mò nhìn thiếu niên trước mặt.
Lâm Việt lướt mắt nhìn qua đống dược liệu "rác rưởi" trong mắt mình nhưng là gia tài của kẻ khác. Một ít Linh Oánh Thảo héo úa, vài bông Huyết Tinh Hoa còn bám đầy bùn đất. Hắn khẽ thở dài, tay chạm vào thành lò luyện đan.
"Lò rách, thuốc héo, nhưng đối với ta thế là đủ. Khương Thái, canh giữ bên ngoài, trong vòng ba canh giờ không được để bất kỳ ai bước vào tòa tháp này."
"Rõ!" Khương Thái nghiêm trang đứng gác ở cửa tháp, khí thế của một vị Võ Tông (Lục Hợp Cảnh) dần hồi phục, khiến đám chim chóc xung quanh không dám đến gần.
Trong tháp, Lâm Việt khoanh chân ngồi trước lò luyện đan. Hắn không dùng lửa từ linh thạch, bởi vì tu vi hiện tại không đủ để khống chế hỏa hầu của người khác. Hắn hít một hơi thật sâu, kích hoạt Khai Môn và Hưu Môn đồng thời.
Một luồng nhiệt lượng kinh người từ máu huyết của hắn truyền ra lòng bàn tay. Đây là Huyết Hỏa – kỹ thuật luyện đan thượng cổ dùng chính tinh huyết để làm mồi lửa, đòi hỏi sự kiểm soát tinh thần cực kỳ kinh khủng.
"Vạn vật có linh, dược tính quy nguyên. Cháy!"
Lâm Việt ném dược liệu vào lò một cách thản nhiên như ném rác, không cần theo trình tự thường thấy của các dược sư. Nếu các trưởng lão của Vạn Dược Phong ở đây, chắc chắn họ sẽ mắng hắn là kẻ điên làm phí phạm dược liệu. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, mỗi nắm dược liệu rơi xuống đều được bao bọc bởi một tầng màng khí mỏng manh, giữ cho dược tính không bị thất thoát một chút nào.
Một canh giờ... hai canh giờ...
Bên ngoài, bầu trời phía trên Tàn Kiếm Phong đột nhiên có những đám mây ngũ sắc nhàn nhạt tụ lại. Khương Thái trợn tròn mắt: "Đan vân? Chỉ là luyện đan dược cho người ở Mạch Luân Cảnh mà lại sinh ra Đan vân? Ngài ấy rốt cuộc đang luyện thứ gì vậy?"
Cùng lúc đó, tại cổng chính của Thiên Thừa Thánh Địa, một đoàn người ngựa đang rầm rộ tiến vào. Dẫn đầu là Lâm Chấn Hải – gia chủ Lâm gia, cùng với Lâm Hạo. Gương mặt Lâm Chấn Hải đầy vẻ lo lắng xen lẫn giận dữ.
Chuyện là, sau khi Lâm Việt được đưa đi, Lâm Hạo vì ghen tị nên đã thêu dệt chuyện Lâm Việt đánh cắp bí bảo gia tộc mang theo. Lâm Chấn Hải lần này đến không phải để thăm con cháu, mà là để "đòi đồ" và cũng để thăm dò xem Lâm Việt đã bị đuổi khỏi Thánh địa hay chưa.
"Gia chủ yên tâm, nghe nói tên phế vật đó bị đưa đến Tàn Kiếm Phong làm tạp dịch. Chắc chắn giờ này đang bị đám đệ tử ở đó hành hạ ra bã rồi." Lâm Hạo nịnh nọt.
Khi đoàn người Lâm gia đang tiến về phía sảnh tiếp đón, họ tình cờ gặp lại Vương Linh – nữ đệ tử hôm qua vừa bị Lâm Việt dạy dỗ. Gương mặt Vương Linh lúc này vẫn còn xanh xao, trên tay quấn băng gạc.
"Vương sư tỷ! Ngài... ngài sao thế này?" Lâm Hạo kinh ngạc hỏi.
Vương Linh nhìn thấy người của Lâm gia, cơn giận lập tức bùng phát: "Lâm gia các ngươi giỏi lắm! Dám đưa một con quái vật ẩn giấu thực lực vào Thánh địa để sỉ nhục ta? Tên Lâm Việt đó hiện đang ở Tàn Kiếm Phong, nếu các ngươi muốn tìm hắn thì tự đi mà nhìn cái 'phế vật' của các ngươi đã làm gì!"
Lâm Chấn Hải và Lâm Hạo ngơ ngác nhìn nhau. Quái vật? Sỉ nhục Vương Linh? Một tên phế vật Mạch Luân Cảnh làm sao có thể làm được chuyện đó?
"Đi! Đến Tàn Kiếm Phong!" Lâm Chấn Hải nghiến răng, linh cảm có chuyện chẳng lành.
Tại Tàn Kiếm Phong, cánh cửa tháp cổ đột nhiên mở tung. Một luồng dược hương tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy như đang cải lão hoàn đồng lan tỏa khắp không gian.
Lâm Việt bước ra, trên tay cầm ba viên đan dược màu xanh biếc, xung quanh có ba đạo vân văn lấp lánh.
"Đây là... Tụ Nguyên Đan - Siêu Phẩm?" Khương Thái run rẩy hỏi. Lão biết đan dược chia làm Hạ, Trung, Thượng, cực phẩm... nhưng "Siêu phẩm" mang theo vân văn là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
"Tạm gọi là vậy đi." Lâm Việt ném một viên cho Khương Thái. "Viên này bù đắp phần tinh huyết thiếu hụt của ngươi. Còn hai viên này... đủ để ta bước vào Nhất Nguyên Cảnh - Cửu Tinh trong một đêm."
"Cái gì?! Nhất Nguyên Cảnh... Cửu Tinh? Trong một đêm?" Khương Thái cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Người ta tu luyện mất mười năm, vị tiền bối này định dùng một đêm sao?
Lâm Việt chưa kịp trả lời thì một giọng nói đầy sát khí từ dưới chân núi vọng lên:
"Lâm Việt! Nghịch tử! Mau lăn xuống đây chịu tội với gia tộc!"
Lâm Việt nhìn xuống, thấy đoàn người Lâm gia đang hùng hổ tiến tới. Hắn không hề tức giận, trái lại còn khẽ nhếch môi cười nhạt.
"Đến đúng lúc lắm. Ta đang cần vài cái bia tập tay để kiểm tra xem cơ thể mới này chịu tải được bao nhiêu sức mạnh."
Hắn thản nhiên nuốt một viên đan dược vào miệng. Ngay lập tức, một luồng linh khí khổng lồ bùng phát, kinh mạch vốn hẹp của hắn bị cưỡng ép mở rộng ra gấp mười lần. Tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể:
Nhất Nguyên Cảnh - Nhất Tinh... Tam Tinh... Ngũ Tinh...
Khương Thái đứng bên cạnh chỉ biết nuốt nước bọt. Lão nhận ra, hôm nay, Lâm gia không phải đến để đòi đồ, mà là đến để tự tìm đường chết.
Gợi ý Chương 7: Lâm Việt đối đầu với Lâm Chấn Hải và Lâm Hạo. Trước mặt các đệ tử Thánh địa đang hiếu kỳ đứng xem, Lâm Việt dùng một chiêu "nhất chỉ" phế bỏ tu vi của thiên tài Lâm gia, chính thức cắt đứt nhân quả với gia tộc cũ.